Chương 16

Người phụ trách ở bến tàu thậm chí không ngẩng đầu lên, ông ta ăn mặc khá chỉnh tề, áo lông dày cộp và thêm một chiếc áo bông khoác ngoài, nhìn hai người họ với vẻ khinh khỉnh: “Đừng để làm mất.”

Bạch Khí vội đáp “Vâng ạ”, rồi đeo chiếc vòng tay vào cổ tay. Cậu ngẩng đầu nhìn bao tải cao hơn cả mình, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác lười biếng mơ hồ, ai mà thích đi làm chứ!

Cậu ghét nhất là mấy việc thế này.

“Chúng ta phải lên thuyền chất hàng, rồi vác xuống, đem đặt vào xe đằng kia. Nhớ ghi lại mã số cho đúng, không là bị mắng đó.” Omega che miệng, hạ giọng dặn dò Kỳ Hách Diễn nhỏ như thì thầm: “Nghe rõ chưa?”

Alpha gật đầu, mỉm cười với Omega rồi thở ra một hơi: “Đi thôi.”

“Ừ.”

Thật ra tư duy của Bạch Khí có phần hơi "thoát tuyến", ví dụ như bây giờ, cậu lại đang cực kỳ hăng hái. Vừa lên thuyền là liền bắt tay vào làm, từng bao từng bao một được cậu khiêng xuống với động tác nhanh nhẹn, dứt khoát. Ngược lại, Kỳ Hách Diễn lần đầu làm việc kiểu này vẫn còn chưa quen, vừa bước lên thuyền đã loạng choạng.

Anh lảo đảo một chút khi bước chân lên tàu, nhưng nhanh chóng thích nghi, bắt đầu cùng khiêng bao. Lúc đầu Alpha còn nghĩ việc này chắc chẳng nặng nề gì, nhưng đến khi thực sự vác bao lên vai thì mới cảm nhận được trọng lượng kinh khủng của nó.

Trọng lượng kiểu này có vẻ là thứ cơ thể anh chưa từng chịu qua, hoặc ít nhất là chưa từng trải nghiệm. Động tác của Kỳ Hách Diễn trở nên hơi cứng, ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại trên người Bạch Khí ở bên cạnh, Omega lại vác bao dễ dàng như không. Tà áo của cậu phất phơ theo gió biển, mỗi bước đi đều vững vàng, dứt khoát, qua lại nhanh như gió...

Yết hầu Kỳ Hách Diễn khẽ động, anh hít một hơi thật sâu, siết chặt cơ bụng và eo, dồn lực lên vai rồi bước nhanh theo sau.

Trên bến tàu không có nhiều tiếng động, ngoài tiếng người phụ trách thúc giục ra, tất cả mọi người đều đang nghiến răng làm việc. Mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống, tóc Bạch Khí ướt đẫm, dính sát vào da. Đôi mắt cậu nhiều lần bị mồ hôi làm mờ, theo sau là cơn đau nhói buốt đến tận tim. Omega chớp mắt mấy cái, quần áo trên người đã sớm lấm lem, lưng ướt đẫm một mảng lớn vì mồ hôi.

“Ổn không đó?”

Sau khi đặt một bao xuống đất, Bạch Khí cẩn thận chỉnh lại cho gọn, rồi quay đầu nhìn về phía Kỳ Hách Diễn. Môi cậu khẽ động, không thành tiếng, trao đổi ánh mắt cùng Alpha.

“Tôi không sao, còn cậu thì sao?”

Kỳ Hách Diễn mỉm cười với Bạch Khí, rồi lặng lẽ tiến lại gần cậu, như thể sợ bị người khác nhìn thấy:

“Có mệt không?”

“Không mệt, tôi còn mười bao nữa là xong rồi. Đi thôi.”

Bạch Khí động nhẹ vai, hơi nghiêng người về phía Alpha, dùng vai khẽ huých anh một cái. Omega cúi đầu, ánh mắt mang theo vẻ nghịch ngợm và một chút ý trêu chọc không cần nói cũng hiểu.

Hai người vừa kết thúc đoạn “giao lưu nhỏ”, đang định quay lại tiếp tục làm việc thì Bạch Khí bỗng thấy mình sắp hoàn thành nhiệm vụ hôm nay. Chỉ nghĩ tới điều đó thôi, cả người cậu như được tiếp thêm sức lực, cảm thấy đầy năng lượng. Omega khẽ ngân nga một giai điệu không rõ lời, ánh mắt lơ đãng liếc sang một người lướt qua mình thì...

“Bịch!”

Một bao tải rơi xuống đất phát ra tiếng động lớn, tro bụi bay mù mịt khiến trước mắt Omega phủ một lớp mờ mịt. Theo phản xạ, cậu nghiêng người né sang phía trước Alpha, núp sau lưng anh.

Kỳ Hách Diễn nhanh chóng che chắn cho cậu, đưa tay phẩy phẩy cho tro bụi tan bớt trước mặt.

“Bạch Khí, đổ rồi.”

Omega cũng ngẩng đầu lên, quay lại nhìn thì thấy bao tải vừa được xếp lên đều đã đổ xuống hết, còn có một bao thóc thô rơi vãi khắp mặt đất. Tình huống thế này không phải đền tiền thì cũng bị đánh một trận.

“Là cậu!”

Đứng giữa đống hỗn loạn là một người đàn ông, vẻ mặt hoảng loạn, mặt trắng bệch vì sợ. Hắn run rẩy đưa tay chỉ thẳng về phía Bạch Khí, giọng nói càng lúc càng chắc chắn:

“Chính là cậu làm đổ! Tôi còn chưa kịp buông tay, nó đã đổ rồi. Trước mặt tôi là cậu, không thể sai được!”

Sắc mặt Bạch Khí lạnh hẳn đi, cậu nghiến răng, giây tiếp theo liền bật cười lạnh một tiếng:

“Tôi?”

“Anh chắc chắn là tôi à?”

Omega hoàn toàn không hề sợ hãi, cậu bước lên hai bước, đối mặt với hắn:

“Anh có bằng chứng gì không? Rõ ràng là anh chưa đặt bao xuống mà đổ, sao lại bảo là tôi làm?”

Bạch Khí quay sang nhìn người phụ trách bến tàu, giọng không được vui lắm nhưng vẫn giữ lễ độ:

“Anh à, phiền xử lý chuyện này giúp tôi với, tôi còn đang vội.”

Người phụ trách sớm đã quen với mấy cảnh tượng như vậy, ông ta lạnh lùng liếc hai người một cái, sau đó hất cằm ra lệnh cho những người xung quanh:

“Còn không mau làm việc đi! Hai người kia, theo tôi qua đây.”

Bạch Khí vừa nghe liền định đi theo, nhưng cổ tay bị Kỳ Hách Diễn kéo lại một chút. Omega quay đầu nhìn anh, ánh mắt trấn an đầy chắc chắn, như thể đang nói "đừng lo", rồi dứt khoát bước tới, giống như một trụ cột gia đình, dũng cảm đối mặt với mọi việc.

Lúc này Kỳ Hách Diễn mới nhận ra, người kia căn bản không cần ai bảo vệ. Ở nơi này sống lâu như vậy, Omega đã sớm có khả năng xử lý đủ loại tình huống.

Nghĩ tới đây, Alpha mới yên tâm thở phào, rồi quay lại tiếp tục công việc.

“Đưa vòng tay của hai người đây.”

Người phụ trách không biểu cảm gì, đưa tay ra nhận lấy hai chiếc vòng tay. Ông ta kiểm tra thời gian đặt bao, đối chiếu thời điểm đổ xuống, còn dùng quyền hạn mở ảnh chụp hệ thống tự động ghi lại, rõ ràng là do người đàn ông kia đặt không đúng vị trí.