Chương 15

Tâm trạng của Bạch Khí đến nhanh đi cũng nhanh. Cậu nhắm mắt lại chưa được bao lâu đã ngủ say, đến cả lúc Kỳ Hách Diễn ngủ lúc nào cũng chẳng hay.

Omega xưa nay vốn như vậy, chỉ cần tự lo cho mình ổn là đủ.

“Hôm nay có nắng.”

Bạch Khí dậy sớm rửa mặt, sau đó lại cẩn thận bôi tro lên mặt lần nữa. Dù gì thì khi ra ngoài cũng phải che kín hết, xác nhận không để lộ mới an tâm bước chân ra khỏi nhà.

“Không mang chăn ra phơi à?”

Kỳ Hách Diễn nhìn quanh một vòng, lại liếc nhìn ánh nắng:

“Hôm nay trời đẹp đấy.”

Bạch Khí vốn đi phía trước, nghe vậy thì từ từ lùi lại, quay đầu nhìn Kỳ Hách Diễn, tiện tay nhướng mày một cái, mang theo vài phần nghịch ngợm:

“Xóm nghèo có một luật bất thành văn: đồ trong nhà thì không trộm. Tuy cũng có vài kẻ tay chân không sạch sẽ, nhưng chăn thì người ta không động vào đâu.

Nhưng nếu anh mang phơi ra ngoài, thì chuyện lại khác...”

Omega nghiêm mặt, giọng trầm xuống:

“Không đến một giây là mất ngay.”

Biểu cảm của cậu làm Kỳ Hách Diễn bật cười, hắn khẽ hắng giọng:

“Ra là vậy, tôi học được rồi.”

“Học nhiều chút đi.”

Bạch Khí giơ tay vỗ vỗ vai anh, vỗ xong còn lẩm bẩm:

“Ăn cái gì mà cao dữ vậy trời...”

Hôm nay “mẹ” giao cho bọn họ một nhiệm vụ không mấy dễ chịu: đến bến tàu bốc dỡ hàng hóa. Đây là công việc chân tay nặng nhọc, lại yêu cầu số lượng lớn người làm, nhưng mẹ lại là bên trả giá cao nhất. Rất nhiều nơi muốn hợp tác với mẹ vì giá cả hấp dẫn, tự mình ra giá thì sẽ bị ép rất thấp, nên cuối cùng cũng phải đến tìm mẹ nhận nhiệm vụ.

“Chân anh còn chưa khỏi hẳn, đừng cố làm gì. Hôm nay cũng chỉ được có bốn mươi tinh tệ thôi.”

Bạch Khí tỏ vẻ không vui, cậu dẫn Kỳ Hách Diễn đi phía trước, thỉnh thoảng lại đá mấy hòn đá nhỏ dưới chân. Ánh mắt Alpha thường dừng lại trên đôi chân trần của Omega, nhưng vẫn không nói gì.

“Nếu tôi làm xong thì cũng được bốn mươi tinh tệ mà.” Kỳ Hách Diễn đi phía sau Bạch Khí, giọng nói hạ thấp: “Mua một đôi giày ở đây giá bao nhiêu vậy?”

Omega nghe xong thì xụ mặt xuống: “Á... nếu không phải tiệm chém giá thì tầm mười mấy tinh tệ, sao vậy? Giày anh hỏng rồi à?”

Bạch Khí cúi đầu nhìn chân Kỳ Hách Diễn, nhíu mày khó hiểu: “Có thấy rách gì đâu.”

Kỳ Hách Diễn nhéo má cậu, ép Bạch Khí phải ngẩng đầu lên mà đi: “Tôi sẽ mua cho cậu.”

“Tôi không cần.” Bạch Khí từ chối ngay không chút do dự: “Phí tiền làm gì chứ?”

“Tôi bảo vệ cậu, mấy kẻ gây rối lần trước chắc cũng không dám bén mảng lại đâu.”

Alpha nói với vẻ nghiêm túc: “Có tôi ở đây thì sẽ không ai dám giật giày của cậu nữa.”

Đôi mắt Omega khẽ động, cậu quay đầu đi, đột nhiên hít sâu một hơi: “Không được, anh đánh không lại bọn họ đâu.”

“Nếu tôi đánh không lại bọn họ, thì sao cậu còn ném tôi xuống cho bọn họ đánh?”

“Ơ... đại ân nhân Bạch đây còn không cho tôi nhặt xác cậu cơ mà.”

Giọng điệu châm chọc của Kỳ Hách Diễn khiến Bạch Khí cũng phải ngượng ngùng, cậu lí nhí: “Không có đâu...”

Alpha thở dài, nghiêng đầu đi, trưng ra bộ dạng như thể bị tổn thương sâu sắc: “Tức là cậu không tin tôi.”

“Tôi đâu có.”

Bạch Khí vội vàng giải thích: “Chỉ là tôi thấy không cần thiết thôi...”

“Sao lại không cần thiết?” Kỳ Hách Diễn cứng rắn ngắt lời: “Mang giày vào đi. Cậu định cứ đi chân trần thế này suốt mùa đông sao? Muốn chết cóng à? Với lại, đi chân không lâu ngày chân sẽ biến dạng đấy. Mua một đôi đi.”

“Ờ...”

Bạch Khí vừa mới mở miệng thì đã bị Kỳ Hách Diễn chặn lại. Omega bắt đầu nghi ngờ không hiểu sao cái người cậu nhặt về lại nói năng trôi chảy và mạnh miệng như thế.

Cậu nghẹn một lúc lâu, mãi mới bật ra được một câu:

“Anh đúng là tên Alpha hư hỏng...”

Bến tàu đã tụ tập rất đông người, Bạch Khí và Kỳ Hách Diễn tính ra cũng đến hơi muộn.

Trong khu xóm nghèo này có rất nhiều người đã lập gia đình hoặc đã có con, vì cuộc sống mưu sinh, họ chỉ có thể không ngừng làm việc.

Bến tàu là nơi họ lựa chọn nhiều nhất, bởi vì tình hình đặc biệt của khu xóm nghèo, ở bến tàu thậm chí còn có một khoảng đất nhỏ được dùng chuyên để “gửi” con. Bọn trẻ không khóc cũng chẳng làm ầm ĩ gì, chỉ lặng lẽ ngồi trên mặt đất chờ cha mẹ quay lại đón.

Sau khi Bạch Khí nói vài câu, Kỳ Hách Diễn cũng không tranh cãi gì nữa. Việc Omega chịu mở lòng khiến Alpha cảm thấy vui hơn không ít.

“Mấy đứa trẻ kia làm gì vậy?” Kỳ Hách Diễn nhìn về phía một khoảnh đất nhỏ được quây lại bằng dây thừng. Bên trong có không ít đứa bé đang ngồi im trên nền đất, không ai nói một lời, chỉ trừng mắt trống rỗng nhìn về hướng bến tàu.

Phản ứng đầu tiên của Alpha là nghĩ đến bọn buôn người, nhưng ngẫm kỹ lại thì thấy không đúng.

Bạch Khí chỉ liếc qua rồi thu lại ánh mắt, cậu giơ tay lên che gió lạnh đang thổi tới. Giọng Omega nhỏ, bị gió cuốn đi nghe như vỡ vụn, lẫn trong gió khiến người ta cảm thấy mơ hồ, nhẹ bẫng.

“Mấy đứa này không được đi học, ở nhà cũng không có ai trông, cha mẹ chúng đành phải mang đến đây. Ít ra ở bến tàu còn có người trông coi, không đến mức bị bắt cóc.”

“Ừm.” Kỳ Hách Diễn đáp một tiếng, cũng không nhìn thêm nữa. Hắn đi sát theo sau Bạch Khí, trông chẳng khác nào một cậu phu xe nhỏ, tuy thân hình cao lớn nhưng ánh mắt lại vô cùng cẩn trọng, dè dặt.

Bến tàu không phải nơi người ngoài được tùy tiện vào. Nói chính xác, nơi này chuyên dùng để vận chuyển hàng hóa, chủ yếu là ngũ cốc, khoáng sản và các loại dược liệu tự nhiên. Dù nghèo, nhưng nơi đây vẫn có không ít thứ quý giá.

Một số bao hàng cần được dỡ xuống, hôm nay họ phải khuân vác tổng cộng hai trăm bao. Mỗi người khi bắt đầu làm việc sẽ được phát một chiếc vòng tay. Chiếc vòng này có thể theo dõi số lượng hàng họ đã khiêng, ngăn không cho ai gian lận.

“Của cậu, cầm lấy.”