Chương 10

Kỳ Hách Diễn phản ứng rất nhanh. Giọng anh trầm xuống, nhưng ánh mắt lại đầy chân thành:

“Xin lỗi, tôi chỉ là không biết phải hỏi cậu như thế nào. Tôi thấy lúc đó cậu có vẻ cảm xúc không ổn, nên mới nghĩ... thử một chút.”

“Thử tôi?” Bạch Khí cảm thấy nực cười. Cậu mím môi, lạnh lùng nhìn chằm chằm Kỳ Hách Diễn:

“Dựa vào đâu mà anh thử tôi, nghi ngờ tôi? Buổi sáng nói muốn giúp tôi, buổi chiều đã lộ nguyên hình. Quả nhiên, mấy người như anh chẳng ai tốt đẹp gì.”

Alpha không phản bác, chỉ im lặng cầm cuốc chuẩn bị tiếp tục làm việc, nhưng lại bị Bạch Khí chặn lại. Omega lúc này thật sự tức giận:

“Anh đi đi, tôi không cần anh.”

Kỳ Hách Diễn vẫn không buông tay. Ánh mắt anh rơi trên người Bạch Khí, khẽ cụp xuống:

“Tôi nhìn thấy ánh mắt của họ, trong đó có gì đó giống như thù hận. Nếu tôi hỏi trực tiếp, cậu chắc chắn sẽ không nói. Tôi chỉ muốn tìm một cách vòng vo, để cậu không cảm thấy bị xúc phạm. Từ lúc tỉnh lại, tôi đã ở đây rồi, và người duy nhất tôi nhận ra... là cậu.”

“Tôi chỉ đang cố hiểu cậu thôi.”

Omega bật cười khẽ một tiếng, nhưng tay đã dừng lại. Cậu hít sâu một hơi, nhìn kỹ người Alpha trước mặt. Đối phương đúng là rất thông minh, chắc trước kia cũng có địa vị không nhỏ. Nói là vì cậu, rốt cuộc cũng chỉ vì chính anh ta mà thôi.

Nhưng Bạch Khí không phải kiểu người ngốc nghếch. Cậu liếʍ đôi môi khô khốc, lạnh lùng nói:

“Những lời đó... thật đúng kiểu tra nam.”

Kỳ Hách Diễn mỉm cười nhẹ, rồi hơi nghiêng người tránh khỏi tay Bạch Khí. Alpha bình thản nhìn thẳng vào cậu:

“Tôi chỉ muốn báo đáp ơn cứu mạng của cậu.”

Omega không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn anh một cái thật sâu, rồi quay đi, không nói thêm gì nữa.

Hiện giờ trong mắt Bạch Khí, Kỳ Hách Diễn giống như một con hồ ly đang ngủ đông, nhìn bề ngoài thì vô hại, nhưng trong lòng thì chẳng ít toan tính. Thi thoảng anh cũng không giấu được ý đồ, bảo là mất trí nhớ, nhưng thật ra chẳng hề đơn giản. Nói cho cùng, vẫn là không thể tin tưởng con người này. Luôn có cảm giác như anh ta muốn lột sạch mọi lớp phòng bị của mình, muốn chạm đến tận tâm can của mình vậy...

Mà thật ra, không tin cũng đúng thôi. Dù sao nhìn qua, trông cũng chẳng khác gì một tên khốn.

Hôm nay bọn họ phải thu hoạch đủ mười cân khoáng thạch. Không biết có phải do vận may đặc biệt hay không, mà Bạch Khí thật sự hoàn thành chỉ tiêu. Nhưng phía Alpha thì lại kém hơn nhiều, chỉ được bảy cân. Omega đưa khoáng thạch cho người phụ trách kiểm tra, liếc qua khối lượng xong còn khinh thường “hừ” một tiếng, rõ ràng đang châm chọc Alpha vô dụng.

Kỳ Hách Diễn cũng không tức giận, chỉ lẳng lặng đưa toàn bộ số tiền kiếm được cho Bạch Khí. Alpha còn thấp giọng nói thêm một câu xin lỗi:

“Lần sau, tôi sẽ kiếm nhiều hơn cho cậu.”

Omega vừa nhận được tiền, tâm trạng lập tức tốt hơn hẳn. Cậu ước lượng số tinh tệ trong tay, ánh mắt không giấu nổi sự vui vẻ. Bạch Khí gom toàn bộ tiền lại, cẩn thận bỏ vào một chiếc túi nhỏ, sau đó nhét túi vào bên trong áo, còn cố ý ấn sâu vào một chút để chắc chắn không bị rơi. Xong xuôi, cậu mới lườm Kỳ Hách Diễn, miễn cưỡng nói:

“Đi thôi, cho anh thêm một cơ hội nữa.”

Kỳ Hách Diễn khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt bình thản thu lại, bắt đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh. Nơi này quá hỗn loạn, nhà cửa xây thấp cao lộn xộn, phần lớn đều xập xệ, trên đường đầy rẫy người lớn trẻ nhỏ ăn xin. Rác rưởi lẫn những thứ khó gọi tên vứt bừa bãi ven đường, mùi tanh tưởi nồng nặc.

Hiển nhiên Bạch Khí cũng không thích nơi này chút nào. Cậu bước đi ngày càng nhanh, giọng hạ thấp:

“Đi nhanh lên.”

“Được rồi.”

Kỳ Hách Diễn lập tức theo sát phía sau. Đáng lẽ đoạn đường này không có gì bất thường, nhưng rất nhanh, cả hai đều cảm giác có điều không ổn. Đôi mắt Alpha âm thầm quét nhìn phía sau, định nhắc nhở thì bất ngờ bị kéo tay lại, Omega không nói không rằng, trực tiếp kéo anh chạy lên phía trước.

Tiếng bước chân gấp gáp từ sau lưng cũng vang lên. Bạch Khí đã sớm phát hiện có người theo dõi, chỉ là vài lần trước đối phương chưa ra tay, giờ e rằng bị chọc giận rồi, nên mới bám riết như vậy. Có lẽ còn cố kỵ việc bên cạnh cậu có người, nên đến giờ mới động thủ.

“Bọn họ là ai vậy?” Kỳ Hách Diễn dù bị thương nhưng vẫn không chậm chân, dễ dàng theo kịp tốc độ Bạch Khí. Hơi thở của anh vẫn ổn định:

“Cướp à?”

Bạch Khí gật đầu, dẫn Kỳ Hách Diễn vòng vèo qua từng con hẻm nhỏ như đã rất quen đường. Omega đang tính toán cực nhanh trong đầu xem làm sao để thoát thân nhanh nhất. Khi thấy đám người đuổi theo đều cầm vũ khí, lòng cậu chợt lạnh đi vài phần. Bạch Khí cắn chặt môi, kéo tay Kỳ Hách Diễn rẽ ngay vào một con ngõ nhỏ.

Ngõ này không phải ngõ cụt, bên trong còn chất đống rất nhiều rương gỗ vứt đi. Bạch Khí không nghĩ nhiều, trực tiếp kéo Kỳ Hách Diễn chui vào một cái rương trống. Nhưng cậu quên mất người kia là Alpha cao lớn, cậu vừa chen vào đã thấy không còn chỗ, hai người dính sát vào nhau, thân thể kề sát thân thể, vô cùng thân mật.

“Có vẻ chọn nhầm rương nhỏ rồi.” Kỳ Hách Diễn hạ thấp giọng nói, hai tay siết chặt, phân tâm chú ý động tĩnh bên ngoài.

Bạch Khí cũng cố nén hơi thở, liếʍ nhẹ môi dưới, một tay chống lên ngực Kỳ Hách Diễn, cậu còn cảm nhận được rõ nhịp tim đang đập mạnh mẽ của anh.

“Anh đánh lại bọn họ không?” Cậu khẽ hỏi.