Chương 1

“Đuổi theo mau! Đừng để nó chạy mất!”

Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, bụi đất bị quét tung mù mịt. Một người thanh niên trông khá nhếch nhác ôm theo một cái túi, lao ra từ một con hẻm nhỏ. Dáng người cậu không cao lắm, lại gầy gò nên nhìn có phần nhỏ bé. Cậu chạy chân trần, trên mặt lấm lem tro bụi, hoàn toàn không nhìn ra khuôn mặt ban đầu ra sao.

Omega ấy nghiến răng, len lỏi chạy qua khu nhà ổ chuột hỗn độn. Dù có va phải người khác, cậu cũng chỉ kịp nói nhanh một câu: “Xin lỗi!”

Tốc độ của cậu rất nhanh, mà đối với địa hình nơi đây lại vô cùng quen thuộc, chẳng mấy chốc đã trốn vào một con hẻm nhỏ ẩn mình. Nghe ngóng một lúc, chắc chắn bên ngoài đã yên tĩnh, cậu mới nhẹ nhàng thở phào.

“Thật là... Một đám người ức hϊếp mình, có gì hay chứ.” Omega vừa lẩm bẩm vừa mở cái túi ra. Bên trong có hai cái bánh bao và mấy đồng tiền lẻ, đều là do cậu vất vả kiếm được.

Cậu sống ở khu ổ chuột. Người ở đây chẳng ai có tiền, tất cả đều phải làm những công việc chân tay nặng nhọc để sống qua ngày. Cậu cũng không ngoại lệ. Không cha, không mẹ, không người thân, chỉ có một mình cậu tự lo cho bản thân.

“Ư... ư...”

Một tiếng thút thít vang lên bên cạnh. Omega cảnh giác che lấy túi bánh bao, ngó qua thì thấy một chú chó con gầy gò đang dè dặt nhìn cậu.

“Nhìn cái gì mà nhìn, tao cũng chẳng có gì cho ăn đâu.” Omega trừng mắt nhe răng với nó. Nhưng ngay sau đó, cậu vẫn ném cho nó một miếng bánh bao.

“Mày tên gì?”

Con chó vẫn không đáp.

“Thật ngốc, chẳng biết nói năng gì.” Omega nhét phần bánh bao còn lại vào miệng, rồi cẩn thận cất kỹ mấy đồng tiền. Cậu thanh niên nhìn chú chó kia, giọng lơ đãng nhưng lại nhẹ nhàng:

“Tao tên là Bạch Khí. Nhớ kỹ, sau này trả hết cho tao đấy. Tao đi đây.”

Nói xong, Bạch Khí rẽ vào hẻm nhỏ, leo tường băng qua sang bên kia một cách thuần thục. Cậu là một Omega trong khu ổ chuột vốn dĩ đã là tầng lớp yếu đuối nhất. Những người như cậu thường tìm một Alpha hoặc Beta để dựa vào mà sống, nhưng Bạch Khí thì không muốn như vậy. Cậu muốn tự mình sống, tự mình kiếm ăn.

Cơ thể cậu vốn gầy yếu, mỗi lần kiếm được ít tiền đều dễ bị kẻ khác cướp mất. May mà cậu chạy nhanh, dù cũng từng bị cướp vài lần rồi.

“Mẹ ơi!”

Bạch Khí tìm được một cửa hàng nhỏ, cẩn thận gọi hai tiếng: “Hôm nay có việc gì không?”

“Có.”

Người được gọi là "mẹ" là một phụ nữ Beta, trên mặt có hai vết sẹo sâu trông rất dữ dằn.

“Có người cần nấm rừng. Đi phía đông mà hái.”

“Nấm à?”

Bạch Khí ngồi ở cửa, giơ tay quạt gió cho mình, hỏi:

“Cần bao nhiêu?”

“Ít nhất mười mấy cân, bao nhiêu cũng có người mua.”

“Mẹ” vừa đếm tiền vừa trả lời, không thèm ngẩng đầu lên. Người trong khu ổ chuột lao động nhiều mà tiền công thì rẻ mạt, nhưng họ không làm thì chỉ có thể chờ đói chết.

“Được rồi.” Bạch Khí nhẩm tính thời gian rồi thương lượng:

“Hôm nay chưa chắc con kiếm được nhiều như vậy, có ai khác tranh không?”

“Có.”

“Mẹ” liền ném cho cậu một cái sọt tre, vẫn không buồn nhìn lên:

“Trước khi trời tối nhớ đem về. Trễ quá thì khỏi tính.”

Bạch Khí vừa nghe xong liền cầm sọt chạy đi, chỉ để lại một câu:

“Biết rồi!”