Chương 3

Sau khi Lộ Tuyết Ngai rời đi, nụ cười trên gương mặt Giản Ngôn Chi dần tan biến. Cậu quay lại mở bộ phim đang chiếu dở, nhưng chẳng còn tâm trạng để xem tiếp nữa.

Một lát sau, điện thoại đổ chuông. Là quản lý gọi đến. Giản Ngôn Chi tắt tiếng ti vi, dứt khoát nhấc máy.

“Chị vừa quên hỏi, kỳ phát tình tháng này của cậu đã qua chưa?”

“Chưa. Chị lại không nhớ sao, kỳ của em xưa nay đều không ổn định. Có khi ngày mai nó lại đến.” Giản Ngôn Chi vừa nói vừa dựa người vào sofa. Thông thường, kỳ phát tình của Omega đều khá cố định, nhưng cậu lại khác. Có khi mỗi tháng một lần, có khi hai, ba tháng mới xuất hiện. Vì chưa ảnh hưởng gì đến công việc, cậu cũng lười đi kiểm tra.

“Thôi, cậu tự chú ý một chút là được. Ra ngoài nhớ mang theo thuốc ức chế.”

“Vậy chị vội vàng gọi chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?”

“Tất nhiên là không. Đây chỉ là tiện miệng nhắc. Chị muốn nói với cậu, ngày mai là sinh nhật ba mươi tuổi của Trương Nghị – tiền bối của cậu. Công ty dự định tổ chức tiệc sinh nhật cho anh ấy ở khách sạn Thụy Long. Cậu chuẩn bị cho tốt nhé. Ngày mai Eddie sẽ mang lễ phục đến cho cậu.”

“Eddie về rồi sao? Anh ấy không phải xin nghỉ một tuần à?” Eddie vốn là trợ lý thân cận của Giản Ngôn Chi, làm việc rất giỏi nên Lộ Tuyết Ngai hoàn toàn yên tâm giao cậu cho anh chăm sóc.

“Xong việc thì về rồi. Ngày mai Eddie sẽ đưa cậu… À thôi, để chị tự mình đưa cậu đi.” Lộ Tuyết Ngai dừng một chút, rồi như chợt nhớ ra: “Đúng rồi, ngày mai Phượng Kinh Châu cũng sẽ tham dự tiệc. Lúc đó cậu chú ý một chút, đừng quá kích động. Nếu thật sự gặp, thì chào hỏi hòa nhã là được. Cậu là diễn viên, diễn kịch chắc là được mà.”

“Diễn kịch thì em làm được. Nhưng đây chẳng phải tiệc do công ty mình tổ chức sao? Hắn là người của công ty đối thủ, mời hắn đến liệu có ổn không?” Giản Ngôn Chi chau mày. Nếu là tiệc của người khác thì chẳng sao, nhưng đây lại là sinh nhật của tiền bối. Không đi thật sự không được. Khi cậu mới ký hợp đồng, Trương Nghị từng giúp đỡ rất nhiều.

Dù là do công ty sắp xếp hay tiền bối chủ động, Giản Ngôn Chi vẫn luôn biết ơn anh.

“Lời nói là vậy, nhưng tiền bối cậu từng hợp tác với Phượng Kinh Châu trong mấy bộ phim rồi. Hơn nữa, anh ấy cũng góp mặt với vai khách mời trong 32 ngày. Thế nên không chỉ có Phượng Kinh Châu, mà nam chính còn lại của phim, cả đạo diễn và nhà sản xuất cũng sẽ đến.”

“Thế thì em không đi nữa đâu, ngại lắm.” Nghe tới tên Lưu Trung Minh, lòng Giản Ngôn Chi thoáng run. Lưu Trung Minh là một trong mười đạo diễn thiên tài của Trung Quốc, danh tiếng vang khắp thế giới. Bộ phim đầu tay giúp Giản Ngôn Chi đoạt giải cũng do chính ông đạo diễn.

Nếu như trước kia cậu kính trọng Lưu Trung Minh, thì nay trong lòng lại thêm phần e sợ. Năm ngoái cậu đã từ chối tham gia 32 ngày chỉ vì tư lợi cá nhân. Không biết Lưu đạo có để bụng hay không.

Cậu nghĩ, chắc là không. Lưu đạo nổi tiếng hiền hòa, mà bộ phim cũng đã thành công vang dội. Có lẽ đối phương chẳng thèm để ý một chuyện nhỏ nhặt như vậy.

“Ngại cũng phải đi. Sinh nhật tiền bối cùng công ty mà cậu không xuất hiện thì còn ra thể thống gì nữa. Ít nhất cũng phải đến chào hỏi. Chị biết cậu lo Lưu đạo có thành kiến, nhưng yên tâm đi. Chỉ cần cậu là hậu bối của Trương Nghị, mà anh ấy chỉ xuất hiện mười giây trong phim thôi, sẽ chẳng ai ý kiến gì với cậu cả. Còn về Phượng Kinh Châu, lúc gặp thì chỉ cần gật đầu mỉm cười. Không muốn nói chuyện cũng chẳng sao.”

“Được rồi, vậy em đi trung tâm thương mại chọn quà trước.”

“Chú ý một chút, đừng để paparazzi chụp được. Có cần chị sắp xếp tài xế không?”

“Không cần, em tự lái xe.”

“Được, trên đường cẩn thận. Tối nay đừng thức khuya. Ngày mai giữa trưa chị sẽ mang stylist đến, lúc đến nơi chị sẽ gọi cho cậu.”

Lộ Tuyết Ngai dặn dò thêm mấy câu, rồi vội vàng cúp máy.

Giản Ngôn Chi thay đồ, cải trang kín mít, chắc chắn không ai nhận ra rồi mới cầm chìa khóa xe ra cửa. Trung tâm thương mại cậu định đến cách nhà chỉ mười phút lái xe.

Sau khi gửi xe, cậu đeo kính râm bước xuống. Ngẩng đầu nhìn màn hình LED trên tòa nhà, đúng lúc quảng cáo bộ sưu tập đồng hồ nam Thiên Hà – thương hiệu Flai mà cậu làm đại diện tháng trước đang phát. Mẫu đồng hồ cậu đeo trên tay cũng là sản phẩm chủ lực. Chỉ trong một tháng, doanh số đã phá vỡ kỷ lục quý trước. Vì thành tích rực rỡ ấy, phí đại diện của cậu đã tăng thêm năm phần trăm.

Mà hợp đồng đại diện này, vốn dĩ ban đầu thuộc về Phượng Kinh Châu.

Khóe môi Giản Ngôn Chi nhếch lên đầy mỉa mai, sải bước tiến vào trung tâm thương mại.

Nơi đây chuyên bán các nhãn hiệu xa xỉ quốc tế, khách hàng đều là tầng lớp giàu có, quyền quý. Giản Ngôn Chi chọn khu vực trang phục nam, tỉ mỉ mua một cặp khuy măng sét đá đen cùng chiếc ghim cà vạt – món quà phù hợp khí chất của Trương Nghị.

Xong xuôi, cậu dạo thêm vài cửa hàng, mua ít quần áo cho bản thân. Vốn quen mua online, nay hiếm khi đi trực tiếp, tất nhiên phải tranh thủ.

Nhưng khi vừa bước ra khỏi một cửa hàng, Giản Ngôn Chi bất ngờ bắt gặp một người quen.

Dù đối phương đeo khẩu trang, đội mũ, nhưng dáng đi, thân hình và đôi mắt kia… dù có hóa thành tro, cậu vẫn nhận ra ngay.