Ảnh đế thứ ba mà cô mong chờ, có lẽ đã vụt khỏi tay trong tiếc nuối.
Giản Ngôn Chi lặng người một lát rồi tắt hẳn bộ phim.
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Hơn nữa, nam chính của bộ phim này vốn bị hắn cướp mất từ tay tôi.”
“Hắn” trong lời cậu, chính là Phượng Kinh Châu. Nghĩ đến đây, trong lòng Giản Ngôn Chi lại dấy lên sự bực bội khó kìm.
“Nhưng sau đó đạo diễn vẫn mời cậu đóng Dịch A Lam mà. Kịch bản của nhân vật này đất diễn nhiều hơn Chu Yến An một chút, cậu lại từ chối. Sao vậy?”
“Không giống nhau đâu. Trong lòng tôi, Chu Yến An mới là nam chính thật sự.”
Ban đầu, vai diễn Chu Yến An vốn thuộc về Giản Ngôn Chi. Nhưng ngay đêm trước khi ký hợp đồng, đạo diễn lại gọi điện, thông báo rằng Phượng Kinh Châu mới là người phù hợp hơn. Để bù đắp, ông ta mời Giản Ngôn Chi nhận vai Dịch A Lam, thậm chí không cần thử vai, chỉ việc ký hợp đồng. Nhưng cậu đã kiên quyết từ chối.
Nhân vật mà mình yêu thích bị cướp mất đã đủ khiến cậu khó chịu, lại còn phải diễn chung với người đã cướp vai của mình? Với Giản Ngôn Chi, chi bằng giải nghệ còn hơn.
Lộ Tuyết Ngai thở dài, khẽ trêu:
“Vậy nên bây giờ cậu thấy bộ phim này nổi tiếng thế, cậu ghen tị sao? Hay hối hận?”
Ngày đó, cô đã khuyên nhủ Giản Ngôn Chi rất nhiều, bảo cậu gạt bỏ chuyện cá nhân để nhận vai, nhưng cậu cứng đầu chẳng nghe, dù cô có dùng đủ mọi cách.
“Cậu cũng đừng quên, Chu Yến An từng nhập ngũ. Có lẽ đạo diễn thay đổi cũng vì lý do này.”
“Chỉ vì tôi là Omega còn hắn là Alpha sao?” Giản Ngôn Chi nhếch môi.
Đúng vậy, Omega sinh ra vốn yếu hơn Alpha. Nhưng điều đó không có nghĩa tất cả đều như vậy, mà Giản Ngôn Chi chính là ngoại lệ.
Cậu từng phân hoá thành Beta vào năm mười sáu tuổi, ai ngờ đến sinh nhật mười tám lại lần nữa phân hoá, trở thành Omega, thậm chí trải qua kỳ phát tình đầu tiên. Trải nghiệm ấy, Giản Ngôn Chi không bao giờ muốn nhớ lại, bởi nó thực sự là một ký ức “hố người”.
Cũng bởi từng là Beta trong hai năm, cộng thêm việc thường xuyên rèn luyện thể lực, cơ thể của Giản Ngôn Chi khỏe mạnh hơn nhiều so với các Omega khác.
Lộ Tuyết Ngai khẽ vỗ vai cậu, nhẹ giọng an ủi:
“Chị biết cậu đã kiên trì tập luyện hai tiếng mỗi ngày chỉ vì vai Chu Yến An. Chị cũng tin cậu đủ khả năng. Nhưng niềm tin của chị thôi thì chưa đủ. Đạo diễn nhìn vào giới tính, nhìn vào danh tiếng. Mà những thứ ấy, Phượng Kinh Châu lại nhỉnh hơn cậu một chút. Dù sao chuyện cũng đã rồi, phim cũng chiếu xong. Cậu cũng chẳng phải đã cướp lại hai hợp đồng quảng cáo gần trăm triệu từ tay hắn sao? Xem như huề nhau.”
Giản Ngôn Chi nhấp một ngụm sữa, khẽ cong môi:
“Em nghĩ thông rồi. Dù sao đây cũng không phải lần đầu. Nhưng lần tới, trước khi hắn kịp cướp vai của em, chúng ta phải ra tay trước, cướp quảng cáo của hắn. Không thể mãi bị động, mặc người ta chèn ép.”
Trong tủ lạnh nhà cậu, sữa luôn chất đầy. Cậu đặt mục tiêu phải cao hơn Phượng Kinh Châu, bởi Lộ Tuyết Ngai từng nói, cậu vẫn còn có thể cao thêm.
“Chị Tuyết Ngai, chị thấy em có nên đăng ký học võ không? Em nhớ trong giới cũng có không ít Omega đóng phim hành động.”
Lộ Tuyết Ngai thoáng ngạc nhiên:
“Cậu định phát triển theo hướng đó sao?”
Giản Ngôn Chi lắc đầu:
“Không hẳn. Chỉ là em thấy sau này có thể sẽ cần đến. Học thêm cũng chẳng thiệt, vừa rèn luyện sức khỏe, vừa có thể tự vệ. Dù sau này không dùng, thì cũng có ích cho bản thân.”
Thật ra cậu đã có ý định này từ lâu, nhưng trước đó bận đi quay quảng cáo ở nước ngoài cùng trợ lý mấy tháng nên vẫn chưa nói với cô.
Lộ Tuyết Ngai lắc đầu, đặt tập tài liệu vào tay cậu:
“Chuyện võ thuật tạm gác lại đã. Hôm nay chị đến chủ yếu để bàn về công việc tiếp theo. Đây là một show thực tế sinh tồn ngoài trời. Chị đã xem qua vài tập, tỉ lệ người xem khá cao. Hôm qua, ekip liên hệ với chị, hỏi cậu có muốn tham gia không.”
Giản Ngôn Chi lật qua từng bản tài liệu. Có ba bản tất cả: đề cương chương trình, hợp đồng ban đầu và hợp đồng bảo hiểm tai nạn.
“Chị đã xem qua rồi, không có vấn đề gì lớn. Nhưng vẫn nên để bộ phận pháp lý kiểm tra lại. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là cậu đồng ý tham gia. Họ cho chúng ta ba ngày để suy nghĩ. Ngoài hôm nay ra, cậu còn hai ngày nữa.”
“Chị Tuyết Ngai, chị thấy em có nên tham gia không?”
“Cái này tùy cậu thôi. Nhưng ý kiến của chị là nên tham gia. Cậu đừng lo, trước khi ghi hình họ sẽ cho huấn luyện. Nếu không vượt qua, sẽ bị loại trực tiếp. Trong trường hợp đó, hợp đồng không vi phạm, mà cậu vẫn nhận được 500 nghìn tiền bồi thường.”
Giản Ngôn Chi gật đầu:
“Để em suy nghĩ thêm, mai em sẽ trả lời chị.”
“Vậy chị để hợp đồng ở đây, khi nào quyết thì gọi cho chị. Chị còn có việc, đi trước đây, tạm biệt.”
Khóe môi Giản Ngôn Chi cong lên, nở nụ cười tươi sáng:
“Tạm biệt!”