Hai luồng tin tức tố quấn quýt, dò xét, rồi hòa quyện vào nhau. Ngay sau đó, chân tay Lục Cẩm Tịch dần dần rã rời, một lần nữa nằm trở lại giường.
Tuy nhiên, Minh Tiểu Nguyệt ở phía sau lại không cam lòng dừng lại ở đó. Cô dần dần dùng lực, dường như muốn truyền hết toàn bộ lượng tin tức tố dư thừa trong cơ thể mình vào người Lục Cẩm Tịch.
Điều khiến Lục Cẩm Tịch khó mà chịu đựng nổi chính là: Theo sự xâm chiếm của luồng tin tức tố lạ, ngọn lửa du͙© vọиɠ trong cơ thể cô cũng bắt đầu nhen nhóm bùng lên...
"Minh... hộc, Tiểu Nguyệt, cô... hộc... dừng lại đã... hộc..." Lục Cẩm Tịch thì thầm, nhưng Minh Tiểu Nguyệt ở phía sau lại càng cắn sâu hơn. Một làn sóng nhất thời quét qua toàn thân, Lục Cẩm Tịch không chịu nổi liền ngửa cổ lên, đôi tay một lần nữa siết chặt ga giường, gân xanh trên thái dương nổi lên, cơ thể run rẩy dữ dội...
Không biết đã trảo qua bao lâu, Lục Cẩm Tịch cảm thấy tuyến thể sau gáy sắp bị Minh Tiểu Nguyệt cắn xuyên qua rồi. Cơ thể cô lúc này như một cỗ máy đã hỏng hóc, không thể cử động, nhưng kɧoáı ©ảʍ khó tả lại khiến cơ thể cô không ngừng run rẩy...
"Hộc... hộc..." Trong bóng tối tĩnh mịch, chẳng rõ là tiếng thở dốc nặng nề của ai.
"Ngại quá, tôi cứ tưởng cô định đánh dấu tôi, cho nên..." Minh Tiểu Nguyệt cất tiếng, nhưng giọng điệu thư thái của cô không hề tỏ ra hối hận.
Chỉ là lúc này đầu óc của Lục Cẩm Tịch đã hoàn toàn hỗn loạn, không thể phân tích được gì nữa. Lần đầu tiên bị một Omega đánh dấu ngược, Lục Cẩm Tịch chỉ cảm thấy khi Minh Tiểu Nguyệt theo bản năng liếʍ nhẹ lên tuyến thể của mình, sự mệt mỏi rã rời lập tức ập đến.
Cùng với việc tin tức tố mà cô hằng đêm mong nhớ đang bao vây quanh mình, lại còn giao thoa hòa quyện ngay trong cơ thể, Lục Cẩm Tịch nhất thời không chịu nổi mà ngất đi.
"Hửm?" Minh Tiểu Nguyệt hiếu kỳ lắc lắc người Lục Cẩm Tịch dưới thân, nhưng thấy cô ấy không hề có phản ứng.
Minh Tiểu Nguyệt từng nghe nói rằng, có một số Alpha khi bị Omega cưỡng ép đánh dấu, vì cơ thể và tin tức tố không tương thích mà dẫn đến tử vong cũng có.
Minh Tiểu Nguyệt thừa nhận mình rất hận Lục Cẩm Tịch, nhưng tội lại không đáng chết...
"Lục Cẩm Tịch? Cô không sao chứ?" Minh Tiểu Nguyệt vừa nói vừa lật người Lục Cẩm Tịch lại, thấy hơi thở của cô ấy vẫn bình ổn mới thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng khi ánh trăng rọi xuống, Minh Tiểu Nguyệt nhìn rõ khuôn mặt Lục Cẩm Tịch hơn. Gò má hơi ửng hồng cùng với vẻ điềm tĩnh khi nhắm mắt ngủ say khiến cô ấy bớt đi vẻ sắc sảo khi vẫn còn tỉnh táo của "Đệ nhất nữ Alpha" mà người hâm mộ vẫn thường tụng hô.
Minh Tiểu Nguyệt dù thực sự rất mê nhan sắc của Lục Cẩm Tịch, nhưng mà...
"Hừ." Minh Tiểu Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng. Sau khi đã lăn lộn trong giới giải trí ở kiếp trước, cô không còn là loại thiếu nữ ngây thơ ngốc nghếch, chỉ cần Alpha nói vài lời ngon ngọt, hay vài cử chỉ lịch thiệp là đã bị dỗ dành đến mức chẳng biết phương hướng gì nữa rồi.
Hơn nữa, nghĩ đến điều này, Minh Tiểu Nguyệt liền nghiêng người lấy khăn giấy lau miệng, để lại vài vết máu trên khăn giấy.
Minh Tiểu Nguyệt vứt tờ khăn giấy xuống đất với vẻ ghét bỏ, đứng từ trên cao nhìn xuống Lục Cẩm Tịch đang nằm nửa người trên giường với ánh mắt khinh miệt.
Người đó vẫn là Lục Cẩm Tịch, kẻ ở kiếp trước đã lợi dụng cô làm bàn đạp để tiến thân.
Đối với việc mình đánh dấu ngược Lục Cẩm Tịch, trên mặt Minh Tiểu Nguyệt chẳng hề áy náy. Cô chỉ cảm thấy, đây là cái giá mà Lục Cẩm Tịch đáng phải nhận!
Tuy nhiên, là lần đầu tiên trải nghiệm việc đánh dấu người khác, Minh Tiểu Nguyệt cũng khó mà diễn tả được cảm giác thỏa mãn của cơ thể. Dù sao thì cũng không hề phản cảm, hơn nữa cái cảm giác thư thái toàn thân và tâm hồn này hoàn toàn trái ngược với việc ức chế kỳ phát tình bằng thuốc trước đây.