Chương 28

"Ồ." Minh Tiểu Nguyệt chẳng có chút hứng thú nào với kiểu chuyện không làm idol thì phải về nhà thừa kế gia sản nghìn tỷ, chỉ là nghe xong cô vẫn cảm thấy hơi... ê răng.

Chậc, Minh Tiểu Nguyệt không hiểu nổi hạng người như Lục Cẩm Tịch tại sao lại có thể đầu thai tốt đến thế, càng nghĩ càng tức.

Minh Tiểu Nguyệt vô thức nghiến răng hàm, chỉ hận lúc trước khi cắn cô ta mình đã không dùng sức mạnh hơn một chút.

Thôi bỏ đi, Minh Tiểu Nguyệt nghĩ thầm, dù là kiếp trước hay kiếp này, những gì cần báo thù cô cũng đã báo thù rồi, người kia cũng đã phá lệ cứu cô một lần.

Minh Tiểu Nguyệt xưa nay luôn phân định rạch ròi đúng sai. Sau chuyện của La Hoành, cô cảm thấy ân oán tình thù giữa cô và Lục Cẩm Tịch nên dừng lại ở đây thôi. Không truy cứu đúng sai quá khứ, cũng chẳng cưỡng cầu oán hận tương lai.

Lục Cẩm Tịch cũng nhận ra chút bất mãn trong lời nói của Minh Tiểu Nguyệt nên giải thích: "Thực ra tôi chọn tham gia nhóm nhạc nữ vì ước mơ thời trẻ của mẹ tôi là được xuất đạo."

"Ừ, vậy xin hỏi mẹ cô là...?" Minh Tiểu Nguyệt dò hỏi.

"Bà đã qua đời rồi." Lục Cẩm Tịch nói, tâm trạng trùng xuống: "Cùng với cha tôi trong một vụ tai nạn xe hơi, nên tôi muốn hoàn thành di nguyện của bà."

"Xin lỗi." Câu xin lỗi này rất chân thành, Minh Tiểu Nguyệt trong phút chốc cảm thấy mình thật đáng chết!

"Không sao đâu, chuyện cũng lâu rồi."

"Ừ, không sao, chuyện phốt của La Hoành cứ giao cho tôi, tôi sẽ cố gắng giải quyết." Minh Tiểu Nguyệt nói đoạn bắt đầu gõ điện thoại lạch cạch.

Hủy hoại một người rất dễ dàng. Kiếp trước Minh Tiểu Nguyệt lăn lộn trong giới này, càng lún sâu cô càng hiểu rõ nguyên tắc đó.

Dẫu sao La Hoành cũng chỉ là một ngôi sao mới nổi, chắc hẳn kẻ thù của hắn không ít. Minh Tiểu Nguyệt cảm thấy với một kẻ thùng rỗng kêu to như hắn, chắc chắn sẽ chẳng thèm che đậy vết nhơ của mình, mà dù cho không có đi nữa...

Minh Tiểu Nguyệt khẽ nhếch môi, chẳng phải trên tay cô đang có một bằng chứng hiện trường sao?

"Máy quay đâu rồi?" Minh Tiểu Nguyệt hỏi.

"Hả?" Lục Cẩm Tịch đứng ngẩn ra, vẫn đang mải nghĩ xem làm thế nào để tung đống phốt của La Hoành cho Minh Tiểu Nguyệt một cách khéo léo mà không bị nghi ngờ.

Thì thấy Minh Tiểu Nguyệt đột nhiên đưa tay ra hỏi mình.

Lục Cẩm Tịch bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo, thế là cô nói dối một chút: "Ở phòng bên cạnh ấy."

"À, đúng lúc lắm, về phòng tôi đi, tôi có máy tính, lát nữa dẫn video ra luôn, tôi cũng tiện thể về tắm rửa."

"Ừ, được."

Cả hai quay lại phòng Minh Tiểu Nguyệt. Minh Tiểu Nguyệt nói: "Máy tính trên bàn không có mật mã, cô gửi video vào đi."

Lục Cẩm Tịch vô cùng ngoan ngoãn đi tới: "Được."

Minh Tiểu Nguyệt đi về phía phòng tắm, khẽ chạm vào sau gáy. May mà ba ngày kỳ phát tình sắp trôi qua rồi, vừa vặn quay lại đoàn ghi hình, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.

Giây phút Minh Tiểu Nguyệt đóng cửa lại, Lục Cẩm Tịch đâu còn vẻ ung dung tự tại như lúc nãy. Cô lập tức vừa lấy điện thoại ra tải lên những vết nhơ mà người của mình gửi tới, vừa cắm thẻ nhớ máy quay để dẫn video vào.

Nhìn thanh tiến trình chuyển động chậm chạp, Lục Cẩm Tịch có tật giật mình, thi thoảng lại liếc nhìn về phía phòng tắm.

Trong lòng cô chỉ mong Minh Tiểu Nguyệt làm gì đó lâu một chút, dáng vẻ lén lút trông cực kỳ gian xảo.

Thế nhưng ông trời dường như không nghe thấy lời thỉnh cầu của Lục Cẩm Tịch. Minh Tiểu Nguyệt chỉ tắm rửa đơn giản rồi bước ra ngay. Lục Cẩm Tịch vội vàng thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm vào thanh tiến trình sắp chạy hết.

Cô hận không thể tự tay kéo nó đi cho nhanh, nhưng Minh Tiểu Nguyệt đang tiến thẳng về phía này. Lục Cẩm Tịch lo lắng đan chéo các ngón tay thon dài gầy guộc vào nhau, đôi chân không tự chủ được mà run khẽ.

Lục Cẩm Tịch lắng nghe tiếng động, cảm nhận được Minh Tiểu Nguyệt ngày càng tiến gần, cuối cùng trong lúc hoảng loạn cô liền thốt lên: "Minh Tiểu Nguyệt."