Tuy nhiên, cuối cùng cô vẫn bị loại trong vòng loại trừ mới nhất vì số phiếu quá thấp.
Nghĩ đến đây, mắt Minh Tiểu Nguyệt khẽ động, trong lòng đã có kế sách.
"Về chuyện La Hoành, Lục Cẩm Tịch, tôi nghĩ đây không phải lần đầu tiên hắn làm loại chuyện này. Muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm, chúng ta có thể tìm thử những nạn nhân khác xem sao."
Minh Tiểu Nguyệt vừa nói vừa quan sát, Lục Cẩm Tịch biết mình đã thoát được một kiếp, thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
"Ừ, nhưng mà hôm nay chúng ta phải quay lại đoàn để ghi hình rồi."
Đây thực sự là một vấn đề lớn. Việc ghi hình cho show tuyển chọn nhóm nhạc nữ nổi tiếng là vô cùng nghiêm ngặt, ngoài việc phát sóng trực tiếp 24/24, các thiết bị liên lạc của họ đều sẽ bị thu giữ.
Minh Tiểu Nguyệt suy nghĩ một chút. Thực ra điều khiến cô ngạc nhiên nhất là làm thế nào La Hoành biết được mật mã phòng mình? Những nạn nhân khác thì sao? Liệu họ cũng bị hắn ta uy hϊếp như vậy ư?
Không được, Minh Tiểu Nguyệt cảm thấy vẫn phải lột trần bộ mặt giả tạo của tên cặn bã này, tránh để hắn tiếp tục đi hại người khác.
"Lục Cẩm Tịch, cô có cách nào không?" Một cách vô thức, Minh Tiểu Nguyệt đã xem Lục Cẩm Tịch là người cùng chiến tuyến với mình.
Ít nhất thì vào giây phút cuối cùng ngày hôm qua, khi Lục Cẩm Tịch cận kề bờ vực mất khống chế, Lục Cẩm Tịch vẫn dừng lại việc cưỡng ép đánh dấu. Điều này thực sự khiến cái nhìn của Minh Tiểu Nguyệt về đối phương có chút thay đổi.
Thực ra, ngay sau khi La Hoành bị bắt đi vào hôm qua, Lục Cẩm Tịch đã dùng năng lực đồng tiền phái người đi tìm phốt của hắn rồi. Mà những thứ đó lại cực kỳ dễ tìm, hạng Alpha chỉ biết dùng nửa thân dưới để suy nghĩ vấn đề như hắn thì làm gì có bao nhiêu tâm cơ phòng bị.
Cộng thêm việc hắn đang là một rapper mới nổi được công ty đẩy mạnh đến mức không biết trời cao đất dày là gì, làm việc thực sự không hề sạch sẽ.
Thế nhưng Lục Cẩm Tịch có một linh tính, nếu bây giờ mình ngửa bài hoàn toàn, có lẽ cô lại sẽ bị Minh Tiểu Nguyệt nghi ngờ.
"Có thể phái người điều tra thử xem." Lục Cẩm Tịch đưa ra lời khuyên với tư cách là một người đứng ngoài cuộc.
"Ừ, tôi cũng nghĩ vậy. Trong giới săn tin giải trí cô có quen ai không?" Minh Tiểu Nguyệt vừa nói vừa cúi đầu lấy điện thoại ra.
Lại là thử thăm dò, Lục Cẩm Tịch lập tức phản ứng lại ngay.
"Không rõ nữa, nhà tôi làm về bất động sản, không rành giới giải trí cho lắm." Lục Cẩm Tịch hiểu rõ rằng, lời nói dối hoàn hảo nhất là phải nửa thật nửa giả, khiến người ta không nắm thóp được.
"Hửm?" Minh Tiểu Nguyệt có chút ngạc nhiên nhìn Lục Cẩm Tịch, sau đó lên tiếng: "Hóa ra cô cũng có gia thế à? Tôi cứ tưởng cô cũng giống tôi, không quyền không thế, chỉ là người qua đường thuần túy chứ."
Minh Tiểu Nguyệt thực sự không hiểu rõ Lục Cẩm Tịch. Trong ký ức của cô, người phụ nữ này trông thì có vẻ nghiêm túc nhưng thực chất lại dẫm lên vai cô để thăng tiến. Dù hiện tại đã có chút thiện cảm hơn.
Nhưng chuyện đời trước vẫn khiến Minh Tiểu Nguyệt phải đề phòng. Chẳng phải có câu danh ngôn kinh điển đó sao?
"Không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn."
Lần này Minh Tiểu Nguyệt biết là do mình nhẫn nhịn, không bỏ diễn nên Lục Cẩm Tịch mới không có cơ hội dẫm lên mình để bay riêng, nhưng cô không chắc lần sau sẽ thế nào.
Sự tồn tại của Lục Cẩm Tịch giống như một quả bom hẹn giờ. Dù lúc này Minh Tiểu Nguyệt đang nhẹ nhàng bàn bạc với cô, nhưng thâm tâm cô hiểu rõ, đó chỉ là vẻ bề ngoài.
Sau khi giải quyết xong chuyện của La Hoành, cô vẫn muốn giữ khoảng cách với Lục Cẩm Tịch. Ít nhất là sau khi về đoàn, cô phải âm thầm thoát khỏi cái CP đang trói buộc mình với Lục Cẩm Tịch.
Lục Cẩm Tịch không hề biết những tính toán nhỏ nhặt đó, cô chỉ nói: "Không có, gia đình muốn tôi kế thừa sản nghiệp nên khi tôi vào giới giải trí, họ không hề giúp đỡ gì cả."