Chương 20

Lục Cẩm Tịch lúc này dường như đã mất hết lý trí, tin tức tố Alpha mạnh mẽ áp đảo từ trên xuống, loại tin tức tố mang tính cưỡng chế như muốn nuốt chửng con mồi ấy khiến Omega dưới thân không thể cử động nổi.

Minh Tiểu Nguyệt kiềm chế bản năng muốn được đánh dấu của mình, răng va vào nhau cầm cập, gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra: "Lục Cẩm Tịch, cô dám!"

Động tác cúi người của Lục Cẩm Tịch bỗng khựng lại trong giây lát.

Thế nhưng Minh Tiểu Nguyệt vẫn không thể thoát khỏi sự áp chế của Lục Cẩm Tịch, hai tay bị đè chặt sang hai bên, còn một chân của Lục Cẩm Tịch thì mạnh mẽ chen vào giữa hai chân cô. Sự ẩm ướt mà cô vẫn luôn phớt lờ nãy giờ lại một lần nữa trào ra.

Trong bóng đêm, một mảnh nước xuân hiện rõ, Minh Tiểu Nguyệt cũng nhận ra cơ thể mình có điểm không ổn, trong mắt hiện lên một tia thẹn thùng, cô khẽ nghiêng đầu, đó chỉ là bản năng của Omega mà thôi...

"Lục Cẩm Tịch, tránh ra!" Kiếp trước Minh Tiểu Nguyệt cũng từng giằng co với không ít Alpha, nhưng hạng Alpha trung niên bốn năm mươi tuổi bụng phệ, hói đầu, lại lười vận động thì chỉ cần Minh Tiểu Nguyệt còn tỉnh táo, một cước là có thể đá văng.

Nhưng đối mặt với một Alpha trẻ tuổi tràn đầy sức sống thì hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Minh Tiểu Nguyệt lúc này mới sực tỉnh, cô đang tự dấn thân vào nguy hiểm. Ngay từ khi La Hoành âm thầm hạ thuốc, cô lẽ ra phải hiểu rõ rằng, Omega căn bản không thể đối kháng với Alpha.

Trớ trêu thay, Lục Cẩm Tịch ở phía trên vẫn không hề nới lỏng sức lực, Lục Cẩm Tịch chỉ quỳ trên người cô, bất động như một bức tượng...

"Lục Cẩm Tịch, cô tránh ra trước đã." Minh Tiểu Nguyệt lên tiếng lần nữa, lần này cô thậm chí còn hơi vùng vẫy.

Bất chợt, Lục Cẩm Tịch đột ngột ngẩng đầu. Dưới ánh trăng, Minh Tiểu Nguyệt nhìn thấy đôi mắt Lục Cẩm Tịch đỏ ngầu, răng nanh dùng để đánh dấu lộ ra vô cùng sắc nhọn.

Tiếp đó là động tác đổ ập người xuống của Lục Cẩm Tịch.

"Lục Cẩm Tịch! Đừng mà!" Đến giây phút cuối cùng, Minh Tiểu Nguyệt dường như chỉ có thể cầu cứu theo bản năng, giọng điệu không còn vẻ làm chủ tình hình như trước mà tràn đầy hoảng loạn, thậm chí mang theo tiếng khóc nức nở.

Cơ thể Lục Cẩm Tịch ở bên vai Minh Tiểu Nguyệt không ngừng run rẩy, tay Lục Cẩm Tịch cũng dần siết chặt, Minh Tiểu Nguyệt cảm giác như cánh tay mình sắp bị bóp nát đến nơi.

"Minh Tiểu Nguyệt?" Trong bóng đêm, giọng nói khàn đặc như tiếng sỏi chà xát vang lên từ sâu trong cổ họng Lục Cẩm Tịch.

"Đừng, Lục Cẩm Tịch, đừng..."

Lục Cẩm Tịch nhắm mắt lại, cuối cùng ngón tay cũng dần nới lỏng, buông bỏ sự kìm kẹp đối với Minh Tiểu Nguyệt, l*иg ngực phập phồng dữ dội.

Tay Lục Cẩm Tịch theo bản năng với lấy chiếc túi bên cạnh, tiếng sột soạt vang lên không ngừng do bàn tay đang run rẩy.

Minh Tiểu Nguyệt cũng mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt đẫm mồ hôi của Lục Cẩm Tịch, nhưng người Lục Cẩm Tịch vẫn còn đè nặng trên đôi chân mình khiến cô không thể chạy thoát.

Lục Cẩm Tịch vội vã lục lọi, cho đến khi tìm thấy ống thuốc ức chế Alpha còn sót lại mới thở phào một hơi.

Minh Tiểu Nguyệt nhìn thấy tay Lục Cẩm Tịch run đến mức mấy lần không đâm trúng vào tuyến thể của chính mình.

"Hay là để tôi..."

Không đợi Minh Tiểu Nguyệt kịp mở lời giúp đỡ, cô đã thấy Lục Cẩm Tịch dứt khoát đâm mạnh mũi kim xuống, lạnh lùng và nghiêm nghị lên tiếng.

"Sau này đừng làm thế nữa, Minh Tiểu Nguyệt, đừng dấn thân vào nguy hiểm nữa."

Minh Tiểu Nguyệt chạm nhẹ vào bờ môi mình, không trả lời.

"Còn nữa, những lời trước đây tôi nói với cô không có nửa lời gian dối. Tôi không biết tại sao cô lại trở nên ác cảm với tôi như vậy, nhưng nếu sự tồn tại của tôi thực sự khiến cô cảm thấy phiền hà, sau này tôi sẽ giữ khoảng cách với cô. Xin lỗi."

Lục Cẩm Tịch nói xong, cùng với việc thuốc ức chế được tiêm vào, đầu óc cô đã tỉnh táo hơn nhiều, trong mắt hiện lên một tia quyết tuyệt, sau đó cô lăn khỏi người Minh Tiểu Nguyệt.