Lục Cẩm Tịch thầm nghĩ không ổn, có lẽ thuốc ức chế đã mất tác dụng.
“Minh Tiểu Nguyệt, cô tránh ra trước đi!” Lục Cẩm Tịch vừa nói, tay đã siết chặt lấy cạnh bàn, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, giống như muốn hất tung cả cái bàn đi vậy.
“Vậy cô giải thích thế nào về việc tại sao cô lại ở trong phòng tôi?” Minh Tiểu Nguyệt cũng cảm nhận được Alpha dưới thân sắp bùng nổ, nhưng cô đang đánh cược. Trong bóng tối, một tay cô đã chạm được vào ống thuốc ức chế bỏ đi bên cạnh, nhưng miệng vẫn truy hỏi.
“Tôi, phù... là lời cô nói ở nhà vệ sinh hôm nay, phù... bảo tôi buổi tối đến tìm cô, ư... hực... Minh Tiểu Nguyệt.” Lục Cẩm Tịch vừa nói, đôi mắt đã vằn tia máu, những dây thần kinh du͙© vọиɠ không ngừng nhảy nhót bất an.
“Cô đi ra trước đi, cầu xin cô đấy.” Lục Cẩm Tịch nói xong, không nhịn được mà húc đầu vào cạnh bàn để tìm chút tỉnh táo.
“Ồ, nhớ ra rồi.” Minh Tiểu Nguyệt nói, nhìn thấy cơ thể Lục Cẩm Tịch đã hơi run rẩy, hiếm khi cô nghiêm túc nhìn thẳng vào đối phương.
Đưa tay ra, Minh Tiểu Nguyệt cầm lấy túi bao bì, phát ra tiếng sột soạt. Lục Cẩm Tịch khẽ ngẩng đầu, ánh mắt bám sát theo chiếc túi mà Minh Tiểu Nguyệt đang cầm.
“Hình như tôi cũng từng nói với cô, sau này chúng ta cũng ít gặp mặt đi nhỉ? Hửm? Lục Cẩm Tịch, rốt cuộc cô muốn đạt được điều gì từ tôi?” Minh Tiểu Nguyệt vừa nói, vừa lục tìm trong túi.
“Không có, Minh Tiểu Nguyệt, thuốc ức chế, tôi...” Lục Cẩm Tịch nói, cơ thể đột nhiên như biến dị, run bắn lên một cái mãnh liệt.
“Là cái này sao?” Minh Tiểu Nguyệt tìm thấy một lọ thuốc ức chế dành cho Alpha, cầm trong tay hỏi.
“Ừ, tôi...” Lục Cẩm Tịch run rẩy vươn tay muốn lấy.
Nhưng không biết là Minh Tiểu Nguyệt vô tình hay cố ý, ngay khoảnh khắc đầu ngón tay Lục Cẩm Tịch sắp chạm vào, cô đột nhiên buông lỏng tay. Một tiếng "Bộp" vang lên, lọ thuốc ức chế vỡ tan tành ngay cạnh người Lục Cẩm Tịch.
Minh Tiểu Nguyệt còn nhún vai, mở miệng nói với vẻ bất cần: “Ngại quá, lỡ tay chút thôi.”
Đôi mắt Lục Cẩm Tịch đã đỏ rực, mùi thuốc ức chế vỡ dưới đất lan tỏa ra. Lục Cẩm Tịch biết, Minh Tiểu Nguyệt là cố ý...
Minh Tiểu Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ, cất lời: "Sao thế? Hửm? Lục Cẩm Tịch."
Cô vừa nói vừa cúi người xuống, ngón tay lướt nhẹ qua lại trên tuyến thể của đối phương, cười nói: "Cô không nghĩ là tôi thực sự tin vào mấy lời nói dối của cô đấy chứ? Bây giờ, tôi cho cô một cơ hội cuối cùng! Mục đích cô tiếp cận tôi rốt cuộc là gì?"
"Hực..." Toàn thân Lục Cẩm Tịch run rẩy, tóc mai đã sớm bị mồ hôi thấm ướt: "Hà... không có, Minh Tiểu Nguyệt, thuốc ức chế, tôi..."
Minh Tiểu Nguyệt nheo mắt, quan sát Lục Cẩm Tịch, không biết có phải là ảo giác của cô hay không? Cô cảm thấy tin tức tố của Lục Cẩm Tịch hình như có chút thay đổi, chẳng lẽ cô ta cũng bị chính mình dẫn dụ dẫn đến kỳ mẫn cảm sao?
Minh Tiểu Nguyệt cảm thấy sự kí©h thí©ɧ mình đưa ra có lẽ vẫn chưa đủ, cô không nhịn được mà cúi thấp người, đưa đầu lưỡi ra khẽ liếʍ tuyến thể của Lục Cẩm Tịch. Quả nhiên, cô nhìn thấy tuyến thể của Lục Cẩm Tịch đập lên dữ dội.
Tin tức tố Alpha vốn mang mùi quýt đắng chát của Lục Cẩm Tịch như một quả quýt vừa được đánh thức, vị đắng chát dần biến mất, chuyển sang chút ngọt ngào...
Minh Tiểu Nguyệt mang theo một tia kinh ngạc, khẽ cắn một cái, đầy khoang miệng là vị quýt thơm lừng.
Lục Cẩm Tịch lập tức run rẩy cả người, cổ họng phát ra những âm thanh kỳ quái như bị nghẹn lại.
Ngay sau đó, không đợi Minh Tiểu Nguyệt kịp phản ứng, Lục Cẩm Tịch đã nhanh như chớp đè Minh Tiểu Nguyệt xuống dưới thân. Đến khi Minh Tiểu Nguyệt thầm kêu không ổn, định với lấy thuốc ức chế thì đối phương đã bắt đầu làm xằng làm bậy.
Trong căn phòng vốn đã u ám, bóng đen từ phía trên của Lục Cẩm Tịch đổ xuống khiến Minh Tiểu Nguyệt không còn nhìn thấy một tia sáng nào. Cô muộn màng nhận ra mình đã chơi quá tay rồi.