Hơi thở cô run rẩy, đầu ngón tay Minh Tiểu Nguyệt đã chạm vào tuyến thể của cô, nhẹ nhàng mơn trớn. Lục Cẩm Tịch không biết phải hạ kim thế nào vì sợ làm Minh Tiểu Nguyệt bị thương.
"Minh Tiểu Nguyệt, cô làm sao thế?" Lục Cẩm Tịch thì thầm hỏi, trực giác cho thấy cô ấy đang rất bất thường.
Ngay sau đó, một cảm giác ẩm ướt truyền tới tuyến thể, chiếc lưỡi mềm mại liếʍ láp lên đó khiến đôi chân Lục Cẩm Tịch run lên bần bật. Cũng may cô kịp thời chống tay vào ghế sofa để giữ thăng bằng.
Thế nhưng Minh Tiểu Nguyệt vẫn quấn lấy cô như dây leo, thần kinh Lục Cẩm Tịch giật liên hồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, cô không dám đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra, răng đánh dấu đã hoàn toàn lộ ra.
Cô nghiến răng nói: "Minh Tiểu Nguyệt! Đừng có ép tôi... hộc... hộc."
Nhưng lời vừa dứt, cơ thể mềm mại của Minh Tiểu Nguyệt đã quấn chặt lấy cô, đôi tay như nước bao quanh cổ Lục Cẩm Tịch, rồi cơ thể cứ vô tình hay cố ý mà cọ xát.
Không biết có phải là ảo giác của Lục Cẩm Tịch hay không, cô thậm chí cảm nhận được lớp quần dưới hơi ướt đẫm.
Lục Cẩm Tịch bán tín bán nghi xoay người lại nhìn Minh Tiểu Nguyệt. Quả nhiên, dưới lớp váy ngủ không mấy rộng rãi của cô ấy, những vệt nước đang rỉ xuống theo đôi chân. Lục Cẩm Tịch chắc chắn rồi, Minh Tiểu Nguyệt thật sự có vấn đề.
Đúng lúc này Minh Tiểu Nguyệt lại đè xuống, Lục Cẩm Tịch buộc phải nằm ngửa ra, rồi tay Minh Tiểu Nguyệt loay hoay định giật tung vạt áo cô. Lục Cẩm Tịch không dám dùng lực mạnh để phản kháng, cô chỉ định giữ chặt tay đối phương nhưng lại bị cô ấy khéo léo né được.
Trong lúc giằng co, phần lớn vạt áo của Lục Cẩm Tịch đã bị kéo mở.
"Minh Tiểu Nguyệt, cô còn thế này là tôi thật sự sẽ phản kháng đấy." Lục Cẩm Tịch thở dốc nói, cô cảm nhận được sự bất thường ở vùng bụng mình.
Nào ngờ Minh Tiểu Nguyệt đột ngột ngồi lên người cô, kéo tay Lục Cẩm Tịch định luồn vào trong váy ngủ. Chuông cảnh báo trong đầu Lục Cẩm Tịch vang lên dữ dội.
Không thể nhịn thêm được nữa, cô dứt khoát hất văng Minh Tiểu Nguyệt ra, đồng thời không quên thốt lên: "Xin lỗi, tôi sợ ngày mai tỉnh dậy cô sẽ hối hận."
Nói xong, Lục Cẩm Tịch xoay người áp chế Minh Tiểu Nguyệt, lấy ngay lọ thuốc ức chế Omega trên bàn, nhanh tay lẹ mắt xé miếng dán sau gáy cô ấy, hạ kim tiêm một cách chuẩn xác vào tuyến thể sau gáy của Minh Tiểu Nguyệt.
"Phù... phù!" Cảm nhận được mùi cam quýt ngọt ngào của Omega trong không khí đột ngột biến mất, Lục Cẩm Tịch mới thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết.
Nghỉ ngơi một lát, xác định Minh Tiểu Nguyệt sẽ không gây chuyện nữa, cô mới cầm lấy thuốc ức chế của mình, nhưng không biết từ lúc nào kim tiêm đã bị đè hỏng.
Lục Cẩm Tịch thở dài, rời khỏi người Minh Tiểu Nguyệt định đi lấy thuốc khác, nhưng ngay khoảnh khắc cô vừa quay lưng, một sức nặng đột ngột ập xuống từ phía sau.
Lục Cẩm Tịch quỵ một gối xuống đất, cánh tay không tránh khỏi va đập mạnh vào cạnh bàn cứng ngắc.
"Hừ." Cô khẽ rên một tiếng đau đớn.
"Lục Cẩm Tịch?" Minh Tiểu Nguyệt ở phía sau lên tiếng với giọng điệu mơ hồ.
“Ừ.” Lục Cẩm Tịch cảm nhận được Minh Tiểu Nguyệt đang dần dùng lực ép xuống.
“Cho nên, cô cùng hội cùng thuyền với La Hoành sao?”
“Không phải, phù... cô mau...” Không biết có phải ảo giác của Lục Cẩm Tịch hay không, cô cảm thấy tin tức tố của Minh Tiểu Nguyệt lại một lần nữa quét qua người mình, nhưng lần này không giống lúc nãy.
Lần này mang theo cảm giác áp bức, giống như mãng xà đang quấn chặt lấy con mồi, Lục Cẩm Tịch cảm thấy tin tức tố của Minh Tiểu Nguyệt đang dần dần xâm chiếm lấy mình.
Lục Cẩm Tịch khó chịu cử động thân thể, muốn né tránh sự áp chế của Minh Tiểu Nguyệt. Khổ nỗi, khi đầu ngón tay Minh Tiểu Nguyệt một lần nữa mơn trớn lên tuyến thể của cô, cơ thể Lục Cẩm Tịch lại run rẩy vì kɧoáı ©ảʍ.