Quả nhiên, cơ thể Omega mất kiểm soát mà xụi lơ.
La Hoành đắc thắng lên tiếng: "Bảo bối à, em mà cứ thế này thì anh không nương tay được đâu!"
Dứt lời, hắn lật ngược bàn tay, mảnh vỡ trong tay Minh Tiểu Nguyệt rơi loảng xoảng xuống đất. Nhìn thân hình La Hoành đang đè xuống, cô nhắm chặt mắt tuyệt vọng. Cô không thể ngờ được rằng, kiếp trước mình lăn lộn trong giới giải trí, đấu trí đấu dũng bao phen đều thoát được, vậy mà vừa trọng sinh đến ngày thứ hai đã sắp bị cưỡng đoạt.
Sự không cam tâm dâng trào, cô dùng chút sức tàn cuối cùng đạp mạnh vào gã đàn ông trên người.
"Ư!" La Hoành đau đớn kêu lên, gương mặt trở nên hung ác: "Con khốn..."
Hắn còn chưa dứt lời thì đột nhiên gáy bị một lực cực mạnh đập xuống, hắn đổ sụp xuống đất ngất lịm.
Trong bóng tối, Minh Tiểu Nguyệt hơi ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người không hề xa lạ. Giọng nói đầy lo lắng của Lục Cẩm Tịch truyền đến trước tiên: "Minh Tiểu Nguyệt, cô không sao chứ!"
Bấy giờ Minh Tiểu Nguyệt đã đầu nặng chân nhẹ, sau gáy như bị xé toạc ra, tin tức tố bùng nổ lan tỏa khắp căn phòng. Trước khi ý thức hoàn toàn trôi xa, Minh Tiểu Nguyệt đã không bỏ lỡ du͙© vọиɠ trong đáy mắt của Lục Cẩm Tịch...
"Phù... phù..." Lục Cẩm Tịch dĩ nhiên đã ngửi thấy, mùi hương ngọt ngào đặc trưng của Omega ập thẳng vào mặt.
Trong đêm tối, chút gió biển oi bức thổi qua cửa sổ cũng không thể làm tan đi mùi tin tức tố nồng nặc trong phòng. Đôi mắt Lục Cẩm Tịch đỏ ngầu, không biết có phải do hai lần trước bị Minh Tiểu Nguyệt đánh dấu ngược hay không mà cô cảm thấy tin tức tố của đối phương ngọt ngào đến lạ kỳ.
Cũng may trước khi tới đây cô đã tiêm một mũi ức chế để đề phòng tình huống này. Lục Cẩm Tịch biết đây không phải nơi có thể ở lâu, cô nhân lúc mình còn chút lý trí liền bế xốc Minh Tiểu Nguyệt rời khỏi phòng.
Vừa vào đến phòng mình ở ngay sát vách, Lục Cẩm Tịch vội vàng đặt Minh Tiểu Nguyệt lên giường. Thế nhưng, chưa đợi cô kịp lấy thuốc ức chế, Minh Tiểu Nguyệt không biết lấy đâu ra sức lực đã quấn lấy cô.
Lục Cẩm Tịch cảm thấy cô ấy không ổn, nhìn đôi mắt mơ màng kia, cô thử thăm dò: "Minh Tiểu Nguyệt?"
Vừa dứt lời, Minh Tiểu Nguyệt đã lần theo l*иg ngực Lục Cẩm Tịch mà sờ soạn lên trên, hơi thở nóng rực.
Lục Cẩm Tịch không tự chủ được mà nuốt nước miếng, khi đầu ngón tay đối phương chạm vào mình, cô nhất thời không dám có thêm hành động nào khác.
"Minh Tiểu Nguyệt, cô còn tỉnh táo không?" Lục Cẩm Tịch không chắc chắn hỏi lại.
Ngón tay Minh Tiểu Nguyệt đã lướt đến khóe môi cô, định vươn vào trong. Lục Cẩm Tịch vội vàng thu lại hàm răng, nhưng răng đánh dấu vẫn không tự chủ được mà lộ ra một chút.
Hơi thở của cô hoàn toàn bị rối loạn bởi sự xâm nhập của những đầu ngón tay ấy. Cô vừa định nuốt khan thì ngón tay Minh Tiểu Nguyệt lại thọc sâu hơn, suýt chút nữa khiến cô buồn nôn.
Dưới miếng dán ức chế, tuyến thể sau gáy cô đập điên cuồng. Thần kinh Lục Cẩm Tịch căng như dây đàn, nhìn Minh Tiểu Nguyệt cứ dây dưa áp sát, cô cảm thấy sợi dây lý trí cuối cùng đang bị mài mòn từng chút một.
Cuối cùng, không biết đã qua bao lâu, Lục Cẩm Tịch cảm thấy thuốc ức chế của mình hình như mất tác dụng rồi, nếu không tại sao cô lại khao khát muốn đè nghiến Minh Tiểu Nguyệt xuống mà đánh dấu đến thế?
"Hộc... hộc!" Trong hơi ấm nồng nàn, nhịp thở của Lục Cẩm Tịch cũng trở nên nóng bỏng.
Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cô dứt khoát hất Minh Tiểu Nguyệt đang bám lấy mình ra, bước nhanh đến bên bàn để tìm thuốc ức chế mới.
Đầu tiên là loại dành cho Alpha, Lục Cẩm Tịch vừa tìm thấy liền xé toạc miếng dán định tiêm ngay, nhưng đúng lúc này, Minh Tiểu Nguyệt chẳng biết đã bám theo từ lúc nào. Cô cảm nhận được sau tấm lưng vững chãi của mình là một khối mềm mại áp sát vào.