"Hừ, cô giải quyết được cái gì? La Hoành chỉ cần búng nhẹ ngón tay là tiền đồ của chúng ta coi như xong hết! Lục Cẩm Tịch, cô không muốn debut thì cũng đừng có kéo chân tôi. Đúng rồi, giờ tôi hết thích cô rồi, chia tay đi."
Minh Tiểu Nguyệt đột nhiên thấy thật vô nghĩa, ông trời đã cho cô cơ hội sống lại một đời, tại sao cô còn phải dây dưa với người phụ nữ trước mặt này làm gì nữa.
Sau này phải tránh xa người phụ nữ trước mắt này ra mới được. Minh Tiểu Nguyệt cũng chẳng buồn truy cứu xem liệu cô ta có cùng trọng sinh với mình hay không nữa, kiếp trước cô có thể dựa vào bản thân để lên ngôi Ảnh hậu, thì kiếp này cũng có thể dựa vào chính mình để thuận lợi xuất đạo.
"Đúng rồi, sau này chúng ta cũng ít gặp mặt thôi, tạm biệt!"
Sau khi dứt khoát giải quyết xong xuôi, Minh Tiểu Nguyệt nhanh chân rời khỏi cửa thang máy, đi về phòng mình. Vừa đóng cửa lại, một mùi hương tin tức tố quýt nồng nặc đã lan tỏa khắp căn phòng.
Ngay cả Minh Tiểu Nguyệt cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, dường như khả năng kháng tin tức tố từ kiếp trước vẫn còn tồn tại sau khi trọng sinh. Ít nhất là lúc này, cô vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, thuận tay cầm lấy thuốc ức chế, tiêm vào tuyến thể một cách thuần thục mà không hề biến sắc.
Hơi men vừa uống lúc nãy bắt đầu xông lên bộ não, cô lê thân thể mệt mỏi đi tắm rửa qua loa, sau đó ngã đầu xuống giường ngủ thϊếp đi.
Thực ra, ngay cả khi Lục Cẩm Tịch không bẻ gãy thẻ phòng lúc nãy, Minh Tiểu Nguyệt cũng sẽ không đi tìm La Hoành. Hắn ta chẳng qua chỉ là một món hàng được tư bản đương thời lăng xê mà thôi, không có gì đáng ngại.
Thế nhưng vào đêm muộn, Minh Tiểu Nguyệt bị đánh thức bởi tiếng động ngoài cửa. Trong bóng tối, cô mở bừng mắt, ánh nhìn sắc lẹm như thú dữ đang săn mồi.
Trong đầu cô xoay chuyển cực nhanh, là ai?
Lục Cẩm Tịch sao?
Trong bóng đêm, cô khẽ cử động thân mình, cầm lấy chiếc đèn ngủ nhỏ trên tủ đầu giường, siết chặt trong tay.
Thế nhưng nằm ngoài dự liệu, một luồng tin tức tố Alpha không hề xa lạ đã xộc vào mũi Minh Tiểu Nguyệt trước một bước. Là La Hoành.
Minh Tiểu Nguyệt nhíu mày, không biết tại sao hắn lại biết mật mã cửa phòng mình, nhưng tiếng bước chân đang dần tiến lại gần, cùng với luồng tin tức tố ngày càng nồng đậm đang càn quét tới.
Tuyến thể sau gáy Minh Tiểu Nguyệt đập thình thịch, một luồng tình triều ập đến cơ thể, đôi mắt cô hiện lên vẻ kinh ngạc — Sao có thể như vậy? Chẳng phải mình đã tiêm thuốc ức chế rồi sao?
Đúng lúc đó, La Hoành ở phía sau lầm bầm: "Bảo bối, anh đến rồi đây, chắc là dược liệu đã phát tác rồi nhỉ!..."
Minh Tiểu Nguyệt thầm kêu không ổn.
Trong cơn hoảng loạn, chiếc đèn bàn trượt khỏi tay, rơi xuống đất phát ra một tiếng: "Rầm!"
Thế nhưng La Hoành dường như chẳng hề bất ngờ trước sự phản kháng của Minh Tiểu Nguyệt. Hắn tiến lại gần với gương mặt cười cợt dâʍ đãиɠ, tay còn cầm theo một chiếc giá đỡ.
"Bảo bối thật sự tưởng là anh tin em sao? Loại Omega như các em là tâm cơ nhất, nhưng không sao hết." Hắn vừa nói vừa bắt đầu dựng máy quay.
"Đợi lát nữa quay lại được hết rồi, dù em có không muốn thế nào cũng phải ngoan ngoãn phục tùng thôi." La Hoành nói xong liền thuần thục khởi động máy, khi chấm đỏ trên camera bắt đầu nhấp nháy ẩn hiện.
Minh Tiểu Nguyệt hạ quyết tâm, cô cắn mạnh vào đầu lưỡi, một chút lý trí hiếm hoi quay về. Tay cô vươn xuống gầm giường, nhặt lấy một mảnh vỡ của đèn bàn. Cô hiểu rõ trong lòng, mình chỉ có duy nhất một cơ hội này, không thành công thì chỉ có nước chết.
Tiếng bước chân của La Hoành mỗi lúc một gần, hòa cùng tiếng thở dốc dồn dập của chính cô.
Trong bóng tối, Minh Tiểu Nguyệt nhắm chuẩn thời cơ vung tay lên. Nhưng cơ thể Alpha không phải hạng xoàng, La Hoành kịp thời phát hiện, chộp lấy cánh tay mảnh khảnh của cô.
Minh Tiểu Nguyệt nghiến chặt răng hàm, dồn thêm một phần sức lực, La Hoành cũng vội vàng dùng sức ngăn cản. Ngay lúc tình trào một lần nữa ập đến, cô thầm gọi hỏng bét.