Bấy giờ, cô chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, toàn thân không có sức lực, cơ thể không tự chủ được mà muốn đổ sụp xuống. Nhưng vào thời khắc mấu chốt, Minh Tiểu Nguyệt đã vòng tay ôm lấy eo cô, một chân cũng thuận thế chen vào giữa hai chân cô.
Hàm răng cắm sâu hơn vào tuyến thể sau gáy khiến cô không tài nào né tránh nổi. Khi luồng tin tức tố nồng đậm không thuộc về mình tràn vào cơ thể, Lục Cẩm Tịch chỉ thấy một cảm giác kɧoáı ©ảʍ khó tả nơi đầu dây thần kinh đang không ngừng phóng đại.
Sau đó, một luống nhiệt nóng bỏng từ bụng dưới cũng dâng lên tâm trí...
Giữa cực hạn của khoái lạc và cực hạn của đớn đau, Lục Cẩm Tịch cắn chặt răng chịu đựng, răng đánh dấu đâm sâu khiến môi dưới bật máu, nhưng từ sâu trong cổ họng vẫn phát ra những tiếng rêи ɾỉ đầy thống khổ.
"Hức... Minh! Tiêu! Nguyệt!" Ba chữ cuối cùng gần như là nghiến răng nghiến lợi mà gọi ra.
Không biết qua bao lâu, ý thức của Lục Cẩm Tịch dần chìm đắm, lúc này Minh Tiểu Nguyệt mới buông lỏng miệng. Vết máu trên môi cô còn nhiều hơn cả hôm qua. Cô khẽ liếʍ môi, buông tay một cách tuyệt tình để kéo giãn khoảng cách. Lục Cẩm Tịch vốn đã kiệt sức liền ngã quỵ xuống đất, chỉ có đầu hơi tựa vào vách ngăn, phát ra những tiếng rêи ɾỉ đau đớn đứt quãng...
"Phù... phù..." Lục Cẩm Tịch cúi gục đầu, hai tay nắm chặt thành quyền, hơi thở nặng nề.
Minh Tiểu Nguyệt đứng trên cao nhìn xuống Lục Cẩm Tịch đang mang vẻ mặt vừa thỏa mãn vừa đau khổ, đột nhiên lên tiếng hỏi: "Cô còn nhớ lời tôi hỏi cô lúc trước không? Bây giờ câu trả lời của cô là gì?"
Cô hơi nheo mắt, ý chí không bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nào trên gương mặt đối phương.
"Được, tôi đồng ý." Lục Cẩm Tịch nhắm mắt, thì thầm.
Minh Tiểu Nguyệt thực sự không hiểu tại sao kiếp này Lục Cẩm Tịch lại đưa ra câu trả lời hoàn toàn trái ngược với kiếp trước, nhưng cô cũng không truy hỏi, chỉ chậm rãi nói: "Cô chắc chứ? Tôi không thích bị Alpha đánh dấu đâu."
"Ừ, được mà." Lục Cẩm Tịch cam chịu đáp.
Minh Tiểu Nguyệt đúng là thấy chuyện lạ trên đời. Cô nửa quỳ xuống, đầu ngón tay một lần nữa chạm vào tuyến thể sau gáy Lục Cẩm Tịch. Sau hai lần bị đánh dấu ngược liên tiếp, trên tuyến thể của Lục Cẩm Tịch đã hằn rõ dấu răng, thậm chí còn đang rỉ máu.
Ngón tay Minh Tiểu Nguyệt vừa chạm vào, liền nghe thấy tiếng kêu đau của người phụ nữ bên dưới.
"Vậy thì cô phải chịu đựng cho tốt vào. Tôi không chỉ không thích Alpha đánh dấu mình, mà với tư cách là một Omega, tôi còn đặc biệt thích đánh dấu ngược Alpha nữa kia. Lục Cẩm Tịch, cô chắc chắn rồi chứ?"
Minh Tiểu Nguyệt chính là muốn ép, ép Lục Cẩm Tịch phải tự mình xé bỏ lớp vỏ bọc giả tạo kia ra. Không một Alpha nào lại cam tâm tình nguyện hạ mình dưới thân một Omega cả.
"Ừ." Lục Cẩm Tịch nói, chậm rãi chống đỡ cơ thể lên một chút, hơi nghiêng đầu nhìn Minh Tiểu Nguyệt, khẽ nói: "Nếu là cô, tôi nguyện ý."
Minh Tiểu Nguyệt quan sát cô, dò xét, nhưng khi chạm phải ánh mắt chân thành của Lục Cẩm Tịch, cô đột nhiên nở một nụ cười khinh miệt: "Tốt thôi, vậy tối nay nhớ đến phòng tôi."
Vừa nói xong, Minh Tiểu Nguyệt đứng dậy, lạnh lùng rời đi không chút vương vấn.
Để lại một mình Lục Cẩm Tịch vô lực tựa vào cửa buồng, thở dốc một cách thê lương.
Buổi chiều, ánh nắng ngoài đường bờ biển vô cùng rạng rỡ, cũng may cảnh quay đã được chuyển vào trong phòng.
Đạo diễn hình ảnh đã bố trí xong phim trường từ lúc nào không hay. Đến khi Lục Cẩm Tịch hồi phục tinh thần, sắp xếp xong xuôi mọi thứ và đi tới nơi thì bên này đã vô cùng bận rộn, còn Minh Tiểu Nguyệt lại giống như một người vô sự, đang ở bên trong giúp đỡ mọi người.
Ngược lại, người quản lý đột nhiên xuất hiện như một bóng ma, vẻ mặt không giấu nổi sự khó chịu: "Sao lại tới muộn thế này? Lục Cẩm Tịch, đừng tưởng rằng cô..."