Chương 1

Đêm khuya, trăng sáng sao thưa. Ánh trăng nhạt nhòa chiếu vào phòng, qua những khe hở của tấm rèm cửa đang khẽ lay động dưới làn gió. Điều đầu tiên đập vào mắt là một chiếc giường lớn màu trắng. Mùa hè về đêm vẫn mang theo chút oi bức ngột ngạt.

Nhất là sau khi Minh Tiểu Nguyệt xoay người, cô cảm nhận được toàn thân nóng ran, mồ hôi không ngừng tuôn ra, thấm đẫm cả ngọn tóc.

L*иg ngực cũng cảm thấy bức bối khó thở. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Minh Tiểu Nguyệt cảm nhận được tuyến thể sau gáy đang đập thình thịch dữ dội, như muốn nhảy tung ra ngoài.

"Ưm!" Trong bóng tối, cô khẽ thốt lên một tiếng đầy đau đớn. Sau khi xua tan cảm giác nóng bức khó chịu đó, cô đột nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng nhợt nhạt được ánh trăng sáng chiếu rọi.

"Hộc... hộc..." Cô thở gấp. Chuyện này là sao...

Ký ức của Minh Tiểu Nguyệt bắt đầu quay về. Cô mơ hồ nhớ ra, chẳng phải mình đang ở phim trường quay cảnh nhảy xuống nước sao? Ký ức cuối cùng là cảm giác đuối nước đột ngột ập đến, theo bản năng cô vùng vẫy kịch liệt dưới nước, rồi bắp chân bất ngờ bị chuột rút.

Sau đó, cô cảm nhận được cơ thể mình dần dần chìm xuống, không khí bị hút cạn sạch, cảm giác đau đớn khi nước tràn vào phổi và ý thức dần dần mờ đi...

Vậy bây giờ cô đang ở đâu?

Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, đầu cô đột nhiên đau nhói như bị một chiếc gậy đập mạnh vào, kéo theo đó là cơn đau từ tuyến thể – nơi mỏng manh nhất trên cơ thể.

Minh Tiểu Nguyệt từ từ ngồi dậy, hai tay ôm lấy đầu.

"Đau quá..." Cô khẽ rêи ɾỉ. Thực tế, đây không phải lần đầu tiên cô cảm nhận được cơn đau như thế này.

Càng lớn tuổi, Minh Tiểu Nguyệt – người chưa bao giờ được đánh dấu – mỗi lần đến kỳ phát tình đều giống như đi qua một kiếp nạn. Ngay cả khi đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ cũng phát hiện ra do lạm dụng thuốc ức chế trong thời gian dài, tin tức tố trong cơ thể cô đã trở nên rối loạn.

Bác sĩ khi đó đã khẳng định, nếu cô không tìm được một Alpha có độ tương thích cao để đánh dấu, thì vào kỳ phát tình nào đó, cơ thể cô sẽ không chịu nổi sự mất kiểm soát của tin tức tố mà dẫn đến tử vong.

Với một người cả đời không tin vào số mệnh như Minh Tiểu Nguyệt, lúc đó cô chẳng hề để tâm đến lời bác sĩ. Dù sau này mỗi kỳ phát tình đều càng lúc càng khó khăn hơn.

Nhưng với một người quyết tâm trở thành một Omega độc lập như cô: Bảo Alpha đánh dấu mình, thà bảo mình chết ngay tại chỗ còn hơn! Minh Tiểu Nguyệt đã quyết định rồi, dù có phải chết vì rối loạn tức tố, cô cũng không cho phép bất kỳ Alpha nào đánh dấu mình.

Đang trong lúc cô còn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại là thế nào, thì trong bóng tối, một bàn tay lạnh lẽo đột nhiên chạm vào người, kéo suy nghĩ của cô trở lại.

Tim Minh Tiểu Nguyệt chùng xuống, mắt cô nheo lại, ánh lên vẻ u ám.

Không đợi người kia kịp lại gần, Minh Tiểu Nguyệt đột nhiên dùng lực mạnh khống chế bàn tay đó, sau đó là một cú xoay người cực kỳ dứt khoát, vật ngã đối phương theo tư thế khóa tay.

"Ai?" Trong bóng tối, Minh Tiểu Nguyệt trầm giọng hỏi. Cùng vang lên với lời nói của cô là tiếng lọ thuốc ức chế rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Minh Tiểu Nguyệt cảm nhận được người dưới thân là một người phụ nữ, vì những đường cong cơ thể nhấp nhô của cô ấy. Nhưng khi nhìn xuống, cô chỉ thấy mái tóc đen dài che khuất khuôn mặt người nọ.

Thế nhưng giây tiếp theo, một giọng nói trong trẻo vừa quen thuộc vừa mang nét xa lạ vang lên từ bên dưới.

"Minh Tiểu Nguyệt, hộc... cô phát tình rồi."

Dứt lời, Minh Tiểu Nguyệt thấy rõ người phụ nữ dưới thân bắt đầu vùng vẫy nhẹ, dường như muốn thoát khỏi sự kìm chế của cô. Giữa hàng ngàn suy nghĩ, một bóng hình xa xăm chợt hiện lên trong tâm trí cô.

Cô hỏi một cách không chắc chắn: "Lục Cẩm Tịch?"