Chương 9

Tiếng thông báo tin nhắn mới cứ reo lên không ngớt. Hạ Lan mơ màng với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường, cố hé mắt đọc tin nhắn vừa gửi tới.

Cậu: [Tiểu Lan, hôm nay mấy giờ mới về?]

Cậu: [Hình ảnh] [Hình ảnh]

Cậu: [Cậu mợ có làm món gà luộc con thích nhất đấy. Con không về thì chẳng ai đυ.ng đũa đâu.]

Cậu: [Tiểu Lan, có phải con còn giận chuyện cậu giới thiệu con với ông Hồng không?]

Trong hai tấm ảnh gửi tới, một tấm là nguyên bàn đồ ăn thịnh soạn, một tấm là hai đĩa thịt gà xé được chụp cận. Hạ Lan ngáp dài, hờ hững trả lời.

Hạ Lan: [Không về, cậu mợ cứ ăn đi. Con sợ đói quá ăn luôn con heo bên cạnh thì dở.]

Trong tấm hình, ngay cạnh hai đĩa gà còn bị dính vào cánh tay của ai đó. Phần thịt mỡ trên cánh tay béo ục ịch làm Hạ Lan nhớ ngay đến ông sếp Hồng mà cậu mình cứ khăng khăng bắt cậu gả qua.

Ông Hồng đã gần năm mươi, ngoài cái công ty ăn nên làm ra thì chẳng còn ưu điểm nào khác. Ngoại hình thì thua xa người bình thường. Hồi trẻ đã bị hói, giờ già rồi thì trọc gần hết nửa cái đầu, ở giữa đỉnh đầu trơn bóng.

Trong mắt Hạ Lan, thân hình ông ta còn gớm hơn cả heo. Cái bụng thì phụng phệ to tướng, ổng mà là Omega thì chắc bị nghi có bầu rồi.

Ông ta còn có một "nhược điểm" khác. Ông ta là Beta, thế mà cứ mơ mộng cưới Omega về làm vợ. Omega người ta đâu phải không có mắt, ai mà thèm ngó ngàng gì tới ổng. Thế là ông ta đổi mục tiêu sang người cháu của nhân viên dưới trướng mình.

Ông ta hứa hẹn chuyện thăng chức tăng lương nên ông cậu của Hạ Lan muốn đóng gói cháu ruột của mình, dâng cả hai tay lên cho nhà kia ngay lập tức.

Cậu: [Tiểu Lan, sao con lại ăn nói kiểu đó?]

Cậu: [Ông Hồng không có ý xấu đâu. Lần này ông ấy đích thân đến nhà mình là để xin lỗi con đó, tiện thể ăn một bữa với nhà chúng ta.]

Cậu: [Tiểu Lan, con đừng có bướng nữa!]

Cậu: [Con nghĩ lại xem, chỉ có ông Hồng không để ý chuyện con cái mới muốn cưới một Omega có vấn đề sinh sản như con đấy. Cậu cũng muốn tốt cho con thôi. Con không hiểu cho nỗi khổ tâm của cậu cũng chẳng sao, nhưng đừng hiểu lầm tình cảm của ông Hồng dành cho con như thế!]

Hạ Lan: [Vâng vâng, là con trách lầm cậu với ông Hồng rồi. Con sắp về, không nói nữa, cậu với mợ chờ con nhé.]

Hạ Lan vô cảm nhắn tin, sau đó đổi cái tên "Cậu" trong danh bạ thành "Đồ ngu", rồi cho luôn vào chế độ im lặng.

Đọc mấy dòng tin nhắn như thế, tâm trạng đang tốt của Hạ Lan bay mất sạch. Cả người cậu âm u khí lạnh, cậu ôm gối ra đấm đá túi bụi cho hả giận.

Lúc Tần Vân Dập gõ cửa vào phòng, hắn thấy Omega tóc tai rối bù, còn đang ra sức đấm đá cái gối. Hắn rụt người lại, chợt nhớ tới mấy bài viết hắn tra được trên mạng rằng Omega trong thời kỳ mang thai thường có tâm lý không ổn định, hắn vội nuốt lại mấy câu châm chọc. Giọng điệu trở nên ôn hòa hơn: "Dì nấu xong bữa tối rồi, xuống ăn thôi."

Khâu Nguyệt cho Hạ Lan ở tạm nhà họ nên Tần Vân Dập cũng không tiện đuổi cậu đi. Đám người làm biết ý, chuẩn bị hẳn một phòng cho Hạ Lan, còn khéo là nằm ngay sát bên cạnh phòng hắn.

Nghĩ đến chuyện ở phòng bên cạnh là Omega đang mang thai con mình, Tần Vân Dập đứng ngồi không yên cả buổi chiều. Miệng thì nói không muốn chịu trách nhiệm, chứ tay thì lại rất nhanh nhẹn, mở trình duyệt trên điện thoại tra đi tra lại "Omega đang mang thai thì phải làm sao?"

Ai mà ngờ được, Omega ở phòng bên lại vô tư hết sức. Tần Vân Dập có rón rén mò qua nhìn lén một lần, chỉ thấy cậu ta ngủ say như chết trên giường, chẳng có chút ý tứ nào là "ở nhờ nhà người ta" cả.

Omega ngủ một lèo từ trưa đến tối vẫn chưa chịu dậy. Dưới nhà, cô giúp việc đã dọn bữa tối lên, Tần Vân Dập thì ngồi đợi ở bàn ăn hơn mười phút mà mãi chẳng thấy bóng dáng Hạ Lan đâu.

Hạ Lan vừa mới ngủ dậy, lại đang lên cơn nổi điên đấm đá gối ôm nên phản ứng còn hơi chậm. Cậu ngơ ngác gật đầu khi nghe Tần Vân Dập nói: "Ừm."

Đến lúc hắn quay người đi, Hạ Lan như chợt nhớ ra: "Nhớ hồi đi ngủ em có khóa cửa lại rồi mà? Sao anh vào được?"

"Chắc cậu nhớ lộn đó." Người ta nói mang thai thì hay lú lẫn mà. Nghĩ đến chuyện cậu đang mang đứa con của mình, giọng điệu của Tần Vân Dập cũng dịu dàng đi không ít.

"Thế à?" Nghĩ kỹ lại, Hạ Lan cũng không nhớ rõ lắm mình có khóa cửa hay chưa. Tối hôm qua cậu thức đến khuya, sáng nay còn phải đến rình ở cổng công ty để chờ Lâu Nguyệt nữa nên cậu rất mệt. Giường ở đây lại mềm, vừa nằm xuống cậu đã chẳng muốn nhúc nhích.

Ở nhà họ Tần, trừ Tần Vân Dập hay lêu lổng, Khâu Nguyệt với Tần Bác Nhân khi nào cũng bận rộn chuyện công ty, rất hiếm khi cả nhà quây quần dùng bữa với nhau.

Thế mà khi Tần Vân Dập dẫn Hạ Lan xuống ăn, không biết hai ông bà Tần đã về từ lúc nào, bây giờ đang ngồi sẵn ở bàn. Khâu Nguyệt cười tít mắt, nhỏ giọng nói gì đấy với chồng mình, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về phía hai người họ.

Bị nhìn có chút mất tự nhiên, Hạ Lan len lén nép sau lưng Tần Vân Dập.

Ông Tần trông nghiêm nghị hơn hẳn, chỉ ngồi đó thôi đã toát lên khí thế không ai dám lại gần. Hạ Lan cầm đũa mà tay run run, sợ ông làm khó mình.

"Hạ Lan."

Nghe ông Tần lên tiếng gọi, Hạ Lan lập tức ngồi ngay ngắn. Cậu đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên nhìn ông.

"Cứ ăn tiếp đi, đừng căng thẳng." Vừa nói, ông vừa gắp một miếng thịt bỏ vào chén cậu.

"Đám cưới tổ chức vào thứ bảy tuần sau nhé? Tuần tới con với Vân Dập cứ đi đăng ký kết hôn trước."

Về chuyện cưới xin, Hạ Lan cũng muốn làm xong sớm, tránh cho việc gì bất ngờ lại xảy ra. Giờ nghe ý kiến của Tần Bác Nhân, cậu chẳng có gì để phán đối.

Tần Vân Dập lại thấy bất mãn: "Thế có phải gấp quá không ba?"

Dù đúng là xui rủi mới phải kết hôn, nhưng hắn vẫn muốn tổ chức một lễ cưới thật rình rang, ít ra không được thua kém mấy thằng bạn cưới vợ hồi trước.

Khâu Nguyệt nhẹ nhàng: "Kịp chứ, mẹ cho người chuẩn bị cả rồi."

Xã hội bây giờ thoáng hơn thật, nhưng chuyện chưa cưới vào nhà đã có bầu vẫn khó tránh khỏi lời ra tiếng vào.

Vợ chồng ông bà Tần sợ tin con trai mình làm Omega có bầu bị lộ ra ngoài nên muốn tổ chức lễ cưới càng sớm càng tốt.

"Chuyện đám cưới cứ để ba mẹ lo. Thời gian này hai con cứ ở đây, đợi khi nào cưới xong hai đứa chuyển ra ngoài ở riêng."

Tần Bác Nhân nói xong lại im lặng. Dưới ánh mắt ra hiệu của Khâu Nguyệt, ông mới nói tiếp: "Sau khi cưới về, ba mong con ở nhà dưỡng thai, không cần đi làm nữa."

Tần Vân Dập ham chơi, hai ông bà chỉ muốn rước con dâu về trong chừng thằng con của mình, đừng để nó chạy nhảy ngoài đường rồi gây chuyện.

Khâu Nguyên lên tiếng: "Đợi sau này con cái lớn rồi, đến tuổi tự lập được, con muốn đi làm trở lại thì ba mẹ sẽ sắp xếp giúp."

Ý tứ của hai người đã rõ: họ muốn Hạ Lan ở nhà toàn thời gian. Nếu là một Omega có ước mơ, có hoài bão lớn, chắc chắn sẽ phản bác lại ngay, còn cho rằng vợ chồng nhà này có thành kiến với Omega. Nhưng Hạ Lan thì không. Cậu mệt mỏi quá rồi, chỉ muốn nằm một chỗ tiêu tiền thôi.

"Dạ được ạ."

Hạ Lan đáp lời chẳng chút bận lòng. Trong chén cậu lại xuất hiện thêm mấy con tôm được bóc vỏ sẵn. Tần Vân Dập tuy cau có nhưng vẫn vì áy náy mà lột tôm cho cậu.