Chương 7

"Chuyện gì thế?"

Tần Vân Dập chạy như bay về nhà. Quản gia đã đứng chờ sẵn ở cửa, nhận lấy hành lý trong cốp xe của cậu chủ. Nghe hắn hỏi, ông chỉ thở dài: "Cậu chủ, lần này cậu thật sự làm sai rồi."

Quản gia nhà họ Tần là một người đàn ông trung niên với mái tóc đã điểm hoa râm, nghe đâu tuổi tác xêm xêm ông Tần. Cả đầu tóc ông quản gia bạc dần một phần cũng nhờ ơn Tần Vân Dập từ nhỏ đã nghịch như quỷ, hết leo tường đến lật ngói.

Lúc Tần Vân Dập tầm bảy tám tuổi, công ty nhà hắn gặp khó khăn, ba mẹ đầu tắt mặt tối ở công ty nên chẳng còn thời gian đâu trông chừng thằng con trai nhà mình. Thế là mọi việc chăm nom cậu chủ rớt hết lên đầu ông quản gia.

Lại đúng giai đoạn nghịch ngợm đến chó cũng chê, quản gia đánh không được, mắng chẳng xong. Ông chỉ sợ mình dạy hư cậu chủ thì không biết ăn nói thế nào với ông bà chủ nên tóc cứ thế ngày một bạc đi.

Tần Vân Dập thân thiết với ông quản gia trong nhà nhất. Hắn đã coi ông như một người thân thật sự trong nhà mình. Thấy trong mắt ông lộ rõ vẻ thất vọng, hắn bắt đầu nghi ngờ không lẽ mình đã gây ra chuyện gì lớn thật à?

Hắc khoác vai ông quản gia, giở giọng triều mến: "Chú Ngô, chú nói cho con biết trước đi. Giờ con nên vào nhà quỳ trước mặt mẹ cho bà đỡ giận hay con nên đi mua mấy cây roi trước, rồi lát quỳ xuống dâng lên cho bà chọn đây?"

Hắn biết rõ tính tình mẹ mình: ngoài miệng thì cứng chứ trong lòng thì mềm. Mỗi lần bà nổi giận, chỉ cần hắn ngoan ngoãn nhận sai, chủ động xuống nước trước thì chuyện lớn cũng hóa nhỏ.

"Cậu chủ, cậu cứ vào trong trước đi." Ông quản gia cung kính gỡ tay hắn khỏi vai mình, không chịu hé răng nửa lời.

Tần Vân Dập thấy khó hiểu. Hồi nãy thì vô duyên vô cớ bị mẹ chửi cho một trận, giờ đến cả quản gia cũng nói chuyện kỳ cục.

"Con về rồi đây." Như mọi khi, hắn vừa vào phòng khách đã cất tiếng gọi. Nhưng khi nhìn thấy một người vốn không nên xuất hiện ở nhà mình trên sô pha, hắn chợt khựng lại. Giọng nói lập tức lạnh đi, lộ rõ vẻ chán ghét: "Sao cậu lại ở đây?"

Hạ Lan co rúm người trên sô pha, dường như hoảng sợ trước giọng điệu chất vấn gay gắt đó.

"X-Xin lỗi, em không nên tới."

Omega vừa nói, trên khóe mắt vừa rơi thêm mấy giọt nước. Cậu nức nở, cúi đầu dùng mu bàn tay quệt mạnh nước mắt, đến nỗi đỏ bừng cả mặt.

Tần Vân Dập đứng hình.

Hắn mới hỏi có một câu thôi mà. Sao Omega lại khóc nữa?

Cảnh này vào mắt Khâu Nguyệt lại thành con trai bà dám dọa nạt một Omega "vô tội" ngay trước mặt bà.

"Nào, con lau nước mắt đi."

Hạ Lan trông rất đáng thương. Khâu Nguyệt vội rút mấy tờ khăn giấy đưa cho cậu. Thấy mặt mày cậu bị chà đến đỏ ửng cả má, bà lại càng xót. Bà dịu giọng dỗ dành Omega đang lặng lẽ rơi nước mắt: "Đừng sợ, mẹ ra mặt thay con."

?

Tần Vân Dập vừa tìm được chỗ ngồi thì nhận ra mình không còn là đứa con duy nhất của mẹ nữa rồi.

"Vân Dập, quỳ xuống."

Giọng Khâu Nguyệt nhẹ nhưng đầy uy lực. Tần Vân Dập chẳng hiểu chuyện gì, hai đầu gối đã tự động quỳ xuống trước mặt mẹ.

Trong thoáng chốc, hắn đã kịp suy diễn ra một kịch bản máu chó trong đầu: hắn không phải con ruột nhà họ Tần, mà chỉ là đứa con nhà nghèo bị tráo vào đây để hưởng phúc.

Hắn cẩn thận ngước đầu lên nhìn mẹ: "Mẹ?"

Khâu Nguyệt: "Còn biết gọi tôi là mẹ à? Lúc cậu gây chuyện ở ngoài đường, sao không nhớ tôi đã dặn dò cậu những gì?"

Tần Vân Dập vẫn chưa hiểu rốt cuộc mình đã làm gì mà mẹ lại giận đến vậy. Đúng lúc đó, Hạ Lan rụt rè lên tiếng: "Đừng trách Vân Dập ạ. Tất cả là lỗi của con, xin dì đừng mắng anh ấy." Giọng cậu nghèn nghẹn vì khóc, đôi mắt sưng đỏ.

Tần Vân Dập quay phắt đầu lại: "Đồ cáo già, bớt làm bộ làm tịch đi!"

Giọng nói mềm yếu đáng thương đó hoàn toàn khơi dậy tình mẫu tử của Khâu Nguyệt. Bà lạnh lùng liếc đứa con trai đang định bật dậy cãi lại: "Tôi cho cậu đứng lên chưa?"

Khâu Nguyệt là người từng trải, cớ sao không nghe ra mùi "trà" trong lời Hạ Lan được. Nhưng thấy cậu khóc lóc tội nghiệp như thế, đến cả bà cũng vô thức nghiêng về phía cậu.

Huống chi chuyện này là lỗi của con bà. Nghĩ tới đây, Khâu Nguyệt bực mình: "Bình thường cậu làm gì, tôi với ba cậu cũng chẳng nói đến. Tôi cứ tưởng con trai mình tuy còn lông bông, nhưng vẫn còn biết chừng mực."

"Tôi đã nhắc nhở bao nhiêu lần rồi, nhấn mạnh vô số lần là không được ức hϊếp Omega nhà người ta. Giờ cậu nhìn xem cậu đã làm ra chuyện gì đi!"

Ngơ ngác mấy giây, Tần Vân Dập chợt bừng tỉnh. Thì ra là cái cậu Omega tâm cơ này không chỉ lấy tiền của hắn mà còn mò đến nhà hắn tố cáo.

Hiểu rõ vấn đề, hắn không còn thấy hoảng nữa mà dần bình tĩnh lại: "Chuyện hôm đó là ngoài ý muốn. Con say, cậu ta chủ động tới đỡ con vào phòng. Trước đó, cậu ta còn ăn mặc hở hang nhảy nhót ở quán bar nữa kìa, còn để người ta sờ đùi, sau thì tiếp cận Alpha đang say mèm. Cũng chẳng phải loại gì..."

Hắn không nói dứt câu, vì Omega ở trước mặt đã khóc tới mức sắp tắt thở. Khâu Nguyệt vội vỗ lưng cho, Hạ Lan muốn lên tiếng, giọng nói đứt quãng: "X-Xin lỗi." Dường như cậu chỉ biết mỗi câu xin lỗi. Rõ ràng đã khóc đến mức không thở nổi mà cậu vẫn cứ tự trách mình.

"Em... Em chỉ nghĩ anh cần người giúp."

Dù đã tận mắt thấy diễn xuất của Hạ Lan, dù đã chắc chắn cái màn này là cậu ta đang diễn, Tần Vân Dập vẫn sững sờ.

"Cậu... Cậu đừng khóc nữa, tôi không cố ý nói vậy."

Bản thân Khâu Nguyệt cũng là một Omega. Mấy lời của Tần Vân Dập vừa rồi chẳng khác nào mắng Hạ Lan không biết tự giữ mình. Bà nghe còn thấy khó chịu, huống gì là người bị nói thẳng mặt như Hạ Lan.

Lần này bà giận thật, giọng lạnh hẳn: "Là cậu uống say, Hạ Lan tốt bụng mới đỡ cậu về phòng. Cậu thì hay rồi! Còn biết đẩy người ta lên giường!"

Vì bảo vệ sự riêng tư của khách hàng, trong phòng khách sạn không lắp camera. Tần Vân Dập hết đường chối cãi, chỉ biết lí nhí: "Sáng dậy con có để lại tiền cho cậu ta rồi mà."

Không nói còn đỡ, nói xong Khâu Nguyệt càng tức.

"Cậu coi Hạ Lan là cái gì?"

Lúc này hắn mới giật mình nhận ra lời của mình rất dễ bị hiểu lầm. Hắn vội giải thích: "Ý con là con đã bồi thường rồi, không phải nói cậu ta... làm nghề đó đâu."

Xong đời, càng nói càng đen.

Người làm trong phòng khách đã bị Khâu Nguyệt cho lui đi hết. Bây giờ chỉ còn lại ông quản gia cầm roi mây đứng im một bên. Khâu Nguyệt vừa đưa tay ra, ông quản gia đã rất biết điều đưa roi tới.

Ngày thường Khâu Nguyệt rất dịu dàng, ít khi nổi giận như hôm nay. Nhưng một khi đã giận thật, bà ra tay không hề nhẹ. Năm xưa lúc tuổi nổi loạn, Tần Vân Dập bày không ít trò trời đánh, cũng từng bị cây roi này quật đến tróc da hai ba lần. Bây giờ lớn rồi, chỉ cần nhìn thấy mẹ cầm roi là hắn đã thấy sợ.

Ngay lúc Khâu Nguyệt chuẩn bị xuống tay, Hạ Lan vừa nín được đôi chút đã vội đưa tay ra chặn: "Dì đừng đánh Vân Dập ạ. Tất cả là lỗi của con, con không nên tự tiện đến tìm anh ấy."

Vẻ mặt cậu thoáng buồn bã, bàn tay khẽ xoa bụng: "Vân Dập chắc chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm cha."

Cậu nói mà như sắp khóc tới nơi, nhưng lại cố nặn ra nụ cười gượng gạo: "Từ nhỏ con chưa từng được gặp cha mẹ bao giờ, nhưng con sẽ tự mình nuôi dạy con thật tốt. Vân Dập không muốn nhận con và đứa nhỏ cũng không sao đâu ạ."