Chương 6

Tối qua, quán bar có một Omega đến nhảy. Áo quần mát mẻ, làn da trắng nõn lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn mờ ảo. Omega kia đeo một chiếc mặt nạ ren đen che mặt, nhưng ánh mắt quyến rũ ấy vẫn đầy khêu gợi. Theo từng động tác uốn éo, ánh nhìn mọi người trong quán dính chặt không dứt, đến cả Tần Vân Dập cũng nhìn lại mấy lần.

Có Omega khuấy động không khí, quán bar càng lúc càng bốc lửa. Đám bạn hò hét như khỉ làm Tần Vân Dập cũng bị ép uống nhiều hơn thường ngày.

Thường khi đã lên cơn say, Tần Vân Dập sẽ chẳng nhớ rõ chuyện gì xung quanh. Hắn vốn không hay về nhà khi còn nồng nặc mùi rượu nên mỗi khi say khướt sẽ ghé qua khách sạn thuộc tập đoàn nhà mình ở gần đó để ngủ tạm. Dẫu sao nhà họ Tần cũng có không ít sản nghiệp ở thành phố A này.

Tần Vân Dập ngồi vắt chân trên sô pha, quầng thâm dưới mắt vẫn còn chưa mờ. Phong thái thì còn đó, nhưng hắn trông mệt mỏi thấy rõ. Trong lúc đợi quản lý dẫn đến phòng giám sát, hắn bỗng dưng vô thức nhớ tới câu nói đùa mà mình từng trêu đám bạn: "Chơi quá hư thận."

Hắn nhìn qua tên quản lý đang đứng ở trước mặt, buột miệng hỏi: "Nhìn tôi có yếu lắm không?"

Chưa đợi nghe câu trả lời, hắn lại đột nhiên chẳng muốn nghe nữa: "Thôi, dẫn tôi đến phòng giám sát đi."

Đúng là người có tiền thì suy nghĩ khó đoán. Quản lý chẳng để bụng, kính cẩn dẫn đường.

Trong phòng giám sát của khách sạn, Tần Vân Dập sai bảo vệ mở đoạn camera vào tầm rạng sáng nay. Hắn say đến mức chẳng nhớ nổi mình tan cuộc lúc mấy giờ, nên đành xem từ sau 0 giờ.

"Dừng lại."

Trong đoạn camera đen trắng kia, hắn bất ngờ thấy Omega nhảy nhót nóng bỏng ở quán bar tối qua. Người đó vẫn đeo mặt nạ che mặt, nhưng lúc này đã khoác thêm một chiếc áo dài, không còn là bộ đồ ít vải như khi nhảy nhót nữa.

Hắn thấy Omega tháo mặt nạ trong thang máy. Ở một góc quay khác, Tần Vân Dập cứ thấy sao cái mặt này trông quen quen.

"Phóng to lên, kéo gần lại."

Người trong video kia rõ ràng chính là Hạ Lan, kẻ vừa rồi còn khóc sụt sùi, trông vô cùng ngây thơ vô tội.

Ha. Đúng là không nghĩ đến.

Nhìn cậu ta ngây ngô như thế làm hắn suýt nữa còn tưởng cậu chưa đủ tuổi nữa đấy. Ấy vậy mà sau lưng lại đi nhảy nhót khêu gợi ở quán bar. Tần Vân Dập nhớ lại vẻ mặt hớn hở của đám bạn tối qua khi chạy về khoe là đã sờ được đùi của Omega kia, lại nghĩ đến ánh mắt vô số tội của Hạ Lan sáng nay. Lửa giận trong lòng bỗng dưng phừng lên, mặt mày hắn tối sầm.

"Thiếu gia, chúng ta xem tiếp không ạ?" Thấy không khí trong phòng có phần căng thẳng, quản lý dè dặt hỏi.

"Xem tiếp."

Nhớ lại cảnh mình hạ giọng dỗ dành người kia, rồi còn tự dằn vặt suốt cả buổi sáng, Tần Vân Dập chỉ thấy mình đúng là ngu hết thuốc chữa.

Hạ Lan cũng ở ngay khách sạn này. Video chiếu đoạn cậu về phòng mình không lâu thì đến tầm ba giờ sáng lại thay quần áo đi ra ngoài. Cũng đúng lúc đó, cậu gặp Tần Vân Dập đang say mèm ngoài hành lang.

Nửa đêm nửa hôm không ngủ còn mò đi đâu? Tần Vân Dập hừ lạnh, hắn tin chắc Hạ Lan này chẳng phải loại ngoan hiền gì. Có Omega đàng hoàng nào đi nhảy nhót ở bar về còn mò ra đường lúc 3 giờ sáng không?

Tần Vân Dập nhậu nhẹt lâu năm, dù chưa đến mức ngàn chén không say, nhưng cũng hiếm khi say đến mức mất kiểm soát. Hắn lúc say cũng chẳng quậy phá gây chuyện gì, ngoài chuyện đi đứng có hơi loạng choạng ra thì nếu có ai nhìn vào cũng khó nhận ra là hắn đang say.

Trên màn hình, Tần Vân Dập thấy rõ mình đang đi một mình trên hành lang, còn Hạ Lan thì đi ngang qua mà cứ liên tục ngoái đầu lại nhìn.

3 giờ sáng, một Omega nhỏ nhắn đi lướt qua một Alpha nồng nặc mùi rượu. Như những Omega bình thường khác thì có khi đã chạy xa tám hướng rồi. Nhưng Hạ Lan lại vòng ngược lại, chủ động bước tới đỡ lấy hắn.

Hai bóng người dần biến mất sau cánh cửa phòng. Hạ Lan dìu Alpha vào phòng, sau đó không thấy bước ra nữa.

Ngồi trước màn hình, Tần Vân Dập muốn gào to cho cả thế giới biết: Đó! Thấy chưa! Là Omega ra tay trước! Không phải hắn chủ động!

Là một người được dạy dỗ tử tế, Tần Vân Dập cố trấn tĩnh nói: "Lưu đoạn camera hành lang này lại, gửi vào mail cho tôi."

Còn về phía Omega đã "lừa tình" hắn kia, Tần Vân Dập tự thấy mình rộng lượng, không thèm chấp nữa.

Video đã chứng minh hắn không phải kiểu uống vào là đi cưỡng ép Omega nhà người ta. Vả lại, một Omega đi nhảy nhót ở quán bar, còn đi chơi bời lúc ba giờ sáng thì cũng đâu phải loại đàng hoàng gì chứ.

Tần Vân Dập cố tình dùng ác ý để suy đoán về con người của Hạ Lan. Hắn đè nén cảm giác áy náy trước nước mắt của Omega, tự ép mình tin rằng cậu ta bám lấy mình vì tiền.

Chỉ có hắn là thằng ngốc, vì sợ Omega không chịu nổi hiện thực nên trước khi đi còn cẩn thận bịa ra mấy lời nghe vô cùng "đàng hoàng".

Tần Vân Dập cũng vô tư, rất nhanh đã quẳng chuyện lên giường với Omega ra sau đầu. Là Hạ Lan chủ động, xong việc thì cầm tiền với thẻ hắn để lại, coi như hắn đã làm tròn vai của mình rồi.

Cho đến một tuần sau, đang trên đường ra sân bay, Tần Vân Dập bỗng nhận được điện thoại của mẹ.

Vừa bắt máy, hắn đã bị người mẹ xưa nay dịu dàng, tao nhã xối thẳng một tràng. Trong lúc còn đang ngơ ngác, bà ra lệnh đầy uy lực: "Không có du lịch gì hết, mau cút về nhà ngay!"