Chương 4

Tần Vân Dập đau khổ ôm mặt. Hắn không muốn lấy vợ sớm thế đâu, càng không muốn cưới một Omega vừa yểu điệu vừa hay khóc thế này.

Nhưng nhìn nụ cười của Hạ Lan, không hiểu sao hắn lại không nỡ từ chối thẳng thừng, chỉ đành nói vòng vo: "Cậu xem, chuyện cưới xin đâu phải chuyện nhỏ, còn liên quan đến hai nhà nữa. Tôi muốn cưới cậu thì cũng phải về bàn bạc với ba mẹ, rồi chọn ngày dẫn hai ông bà sang nhà cậu hỏi cưới. Sau đó mới chuẩn bị đám cưới được, đúng không?"

Hạ Lan ngây ngô lắng nghe. Dưới ánh mắt đầy mong chờ của hắn, cậu gật đầu: "Hình như đúng là thế thật. Hồi trước em thấy anh hàng xóm cưới vợ cũng phải chuẩn bị đến hai ba tháng lận."

Thấy có cửa thoát, Tần Vân Dập tiếp tục bịa chuyện rất trơn tru: "Đúng rồi. Nên bây giờ tôi chưa thể cưới cậu ngay được. Mình tạm thời ai về nhà nấy đã nhé. Tôi về bàn với ba mẹ, còn cậu thì ở nhà chờ tôi sang hỏi cưới, được chứ?"

"Tiền trên bàn coi như tôi đưa trước làm sính lễ. Cậu cứ ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi đến cưới, đừng có chạy lung tung nhé?"

"Được, em sẽ ở nhà đợi anh."

Hạ Lan gật đầu, ánh mắt cậu trong veo, ngây thơ đến lạ.

"Vậy tôi đi trước." Lừa xong, Tần Vân Dập vừa áy náy vừa không dám nhìn Omega thêm lần nào nữa.

"Ừm ừm, em sẽ ở nhà chờ anh. Anh nhất định phải đến đó."

Trước khi đi, Tần Vân Dập còn ngoái lại nhìn một cái. Hạ Lan vẫn còn ngồi trên giường với đôi mắt sưng lên vì khóc. Cậu ôm chăn, ngoan ngoãn vẫy tay chào, ánh mắt đầy mong chờ.

Lương tâm Tần Vân Dập trỗi dậy, cả lòng nhức nhối không bước ra nổi ngoài cửa. Hắn nắm chặt tay nắm cửa, không nhịn được dặn dò: "Cậu là Omega, phải biết chú ý an toàn. Sau này ra ngoài đường nhớ mang theo đồ tự vệ. Gặp Alpha nào có ý đồ xấu, cậu tuyệt đối đừng nương tay."

"Em biết rồi. Sau này còn có anh mà, em không bị ai bắt nạt nữa đâu." Hạ Lan rõ ràng chẳng nghe lọt chữ nào.

Omega nào biết hai người chỉ mới trao đổi tên với nhau, còn địa chỉ hay cách liên lạc thì chẳng nhắc đến. Tần Vân Dập sao quay lại tìm cậu được, khỏi nói đến chuyện sang nhà hỏi cưới.

Thế mà Hạ Lan lại vô cùng tin tưởng, còn ôm mơ mộng về tương lai của hai người.

Tần Vân Dập tự thấy mình phụ lòng tin người ấy, nào dám nhìn thêm, chỉ biết cắm đầu chạy thẳng ra ngoài.

"Rầm" một tiếng, cửa phòng đóng mạnh. Như thế đủ biết Alpha đó chật vật tới cỡ nào.

Omega vừa nãy còn tỏ vẻ ngây thơ vô số tội giờ ngáp một cái, với tay lấy tiền và thẻ ngân hàng bị bình hoa đè lên. Cậu đếm rất nhanh, còn lẩm bẩm: "Có chút tiền thôi cũng bày đặt."

"Uổng công mình khóc lóc nhiệt tình."

Thời gian vẫn còn sớm, hôm nay Hạ Lan cũng chẳng có việc gì làm. Cậu nhìn theo Alpha chạy trối chết, ngáp một cái rồi ôm chăn ngủ tiếp.

Tối qua hai người không xảy ra chuyện gì thật, nhưng phải vừa dụ dỗ vừa hướng dẫn tên Alpha kia "gặm" người mình cũng mệt lắm chứ bộ. Đến sáng dậy còn phải diễn với tên ngốc đó một màn dài như đóng phim nữa. Hạ Lan mệt đầu, mệt cả người.