Chương 3

Omega trợn tròn mắt, như không ngờ nổi hắn có thể nói ra câu trơ trẽn đến thế.

"Anh!" Cậu tức tới mức nước mắt cũng ngừng cả chảy.

"Tối qua anh say khước rồi kéo em lại. Em bảo anh buông em ra nhưng anh không nghe, còn đè em xuống giường. Anh là Alpha thì tất nhiên không cảm nhận được gì, còn em..."

"Được rồi, tôi tin cậu được chưa." Tần Vân Dập vội cắt ngang.

"Cậu muốn tôi cưới cậu, nhưng tôi còn chẳng biết tên cậu nữa. Chúng ta như người dưng nước lã thế này sao có thể cưới hỏi gì được."

"Hạ Lan, tên em đó. Hạ trong mùa hè, Lan trong sóng lớn.

"Coi như chúng ta quen biết nhau rồi."

"Anh có thể cưới em rồi đó."

"Hạ Lan, tôi hỏi cái này, cậu đã đủ tuổi chưa?"

Lời cậu nói ngây ngô đến mức ngốc nghếch làm Tần Vân Dập nghi ngờ về tuổi của Omega này.

Hắn nghiêm mặt nhìn Hạ Lan, ai ngờ Omega như chưa bắt kịp tình hình, chỉ ngồi đó chớp mắt ngơ ngắc.

Chuyện này liên quan đến chuyện nửa đời sau của hắn có bị tống vào tù, bị bao người khinh ra mặt không đấy. Tần Vân Dập hiếm khi kiên nhẫn như lúc này, vừa dỗ vừa hỏi: "Năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?"

Omega nhỏ nhắn, trên mặt còn chút bầu bĩnh. Tần Vân Dập càng nhìn càng thấy cậu giống hệt thằng em họ chưa đủ tuổi nhà mình, càng nhìn càng thấy lạnh sống lưng.

"Năm nay 25. Anh ngốc thật, em chưa đủ tuổi thì sao anh cưới em được." Hạ Lan âm thầm lau khô nước mắt.

May quá, đủ tuổi rồi, không cần rớt nước mắt sau song sắt nữa.

Tần Vân Dập thở phào: "Chứ không phải do cậu nói chuyện..."

Hai mắt Hạ Lan còn ngấn nước, cậu ngước khuôn mặt vô tội lên nhìn hắn.

"Sao cơ?"

Chữ "ngốc" mắc kẹt ngay cổ. Cuối cùng hắn vẫn không nỡ nói ra.

Omega mà khóc thì phiền lắm. Chọc cậu ta khóc rồi, hắn cũng mệt theo.

Hắn nuốt lời định nói xuống: "Không có gì."

Ai ngờ Hạ Lan được đà lấn tới: "Thế à."

"Em tự giới thiệu rồi đó, anh còn chưa nói anh tên gì."

Tần Vân Dập nghe cậu lầm bầm một câu: "Sao lại bất lịch sự thế nhỉ."

Không ngờ mình lại bị cái đồ mít ướt này chê là bất lịch sự, Tần Vân Dập chịu đâu có nổi. Hắn bắt chước Hạ Lan, lấy tay che miệng rồi lầm bầm: "Omega đúng là phiền phức."

"Anh đang nói xấu em đúng không?!"

Hai người ngồi gần nhau, cái trò che miệng nói xấu này của Tần Vân Dập bị tóm ngay tại chỗ.

"Đâu có, tôi nào dám. Tôi vừa nói tôi tên là Tần Vân Dập đấy." Hắn cười trừ.

Hắn giới thiệu qua loa cho có, còn chẳng thèm giải thích tên mình viết như thế nào.

Thế mà Hạ Lan lại dễ chịu đến bất ngờ, còn nở nụ cười đầu tiên từ sáng đến giờ: "Giờ em biết tên anh rồi! Vậy anh cưới em được rồi đó!"

Đấy, lại vòng về chỗ này.