Chương 26

Nhà mới do một tay Tần Vân Dập bố trí. Cho tới khi Hạ Lan bị dẫn vào một căn phòng tông xanh nhạt, cậu mới chợt hiểu ra anh không định ngủ chung phòng với mình nữa.

"Phòng này từ giờ là của em. Không vừa ý chỗ nào thì em cứ mua đồ về đổi." Tần Vân Dập nói xong thì chột dạ. Anh gãi mũi, không dám nhìn thẳng cậu, sợ thấy phải ánh mắt tủi thân đó là mình lại mềm lòng nữa.

Đêm nào cũng nằm mơ như thế làm anh rất bức bối. Anh không muốn thừa nhận mình có suy nghĩ khác lạ với Hạ Lan. Anh nghĩ chỉ cần hai người không ngủ chung giường nữa thì mọi thứ sẽ "về đúng quỹ đạo" sớm.

Hạ Lan quá quyến rũ. Ngay cả trong lễ cưới, anh cũng không kiềm được lòng mình, biến nụ hôn giả thành thật. Anh sợ cứ tiếp tục thế này mãi, mình sớm muộn gì cũng bại dưới tay cậu.

Cách bày trí trong phòng là Tần Vân Dập chọn theo mấy mẫu được Omega yêu thích nhất trên mạng. Nào là giấy dán tường hồng nhạt, tủ quần áo xanh da trời, lót cả thảm lông dày dưới sàn vì sợ cậu xuống giường lạnh chân, thêm cả chiếc ghế lười màu vàng cậu từng khen đáng yêu, vân vân.

Đặc biệt là trên giường còn có một chú gấu bông bự màu nâu, với nụ cười ngố trên mặt. Gấu bông cao lớn, trông còn to hơn cả người Hạ Lan.

Lúc đầu anh nhắm đến con gấu bông này là vì người bán nhắc đến một câu: Omega ở nhà có thể nằm ôm gấu chơi điện thoại. Hạ Lan suốt ngày nằm úp bụng chơi game trên điện thoại, anh lo nằm thế lại đè vào đứa nhỏ trong bụng nên mua cho cậu một con làm gối.

Vừa thấy con gấu, hai mắt Hạ Lan đã dính chặt không rời. Cậu mơ ước có gấu bông bự chảng từ lâu rồi, nhưng vì giá chát quá nên mãi không nỡ mua. Giờ thấy "chú gấu trong mơ" nằm chình ình trên giường, nếu không phải có Tần Vân Dập ở đây, cậu đã nhào lên giường ôm ngay rồi.

Tần Vân Dập còn nói thêm gì đó bên tai, nhưng cậu chẳng nghe lọt chữ nào. Đầu óc cậu sớm đã bay hết lên người con gấu. Nói được một lúc, cậu mới ậm ừ lại cho có.

Tần Vân Dập lại tưởng cậu giận nên không muốn nói chuyện với mình, thế là anh càng thêm áy náy. Anh bước tới bật chiếc đèn ngủ đầu giường. Ánh sáng ấm dịu khiến cho cả căn phòng càng thêm ấm cúng.

"Đèn này không gây hại cho cơ thể, tối ngủ có sợ thì bật lên."

Lúc chuẩn bị rời đi, anh còn căn dặn thêm mấy câu như dặn dò trẻ con: "Anh ở phòng bên cạnh. Đây là chìa khóa phòng anh, có chuyện gì cứ vào tìm anh."

Anh ngập ngừng một lát, như vẫn chưa yên tâm, lại dặn tiếp: "Tối khó ngủ hay không quen chỗ thì cứ qua phòng anh."

Omega mang thai cần nhiều tin tức tố. Anh sợ cậu ấy đến nửa đêm thấy khó chịu lại không gọi được anh nên đưa luôn chìa khóa mình cho cậu. Bên anh cũng giữ chìa khóa dự phòng phòng của cậu.

"Biết rồi mà." Đợi anh nói xong một tràng, Hạ Lan tống anh ra ngoài, rồi đóng cửa cái rầm, còn thẳng tay khóa cửa lại.

Vừa khóa cửa xong, cậu nhào thẳng lên giường, nằm úp mặt vào con gấu bông, đầu cọ vào bộ lông mềm mại như nghiện.

Cậu dựng gấu ngồi dậy, còn mình thì ngồi lọt thỏm trong lòng gấu. Hai tay ôm hai cái chân gấu mũm mĩm, trong lòng sung sướиɠ đến mức phải lấy điện thoại ra chụp mấy tấm làm kỷ niệm.

Trong khi đó, Tần Vân Dập còn đứng thẩn thờ ngoài cửa, không biết phải làm sao. Thấy cậu đóng cửa cái rầm, anh càng thêm tin chắc mình bị cậu giận thật rồi.

Anh lưỡng lự, định nâng tay lên gõ cửa mấy lần rồi lại buông xuống. Trước giờ cứ chiều theo ý cậu mãi đã thành thói quen, làm anh suýt chút nữa muốn rút lại quyết định "ngủ riêng. Nhưng cuối cùng anh vẫn quay về phòng mình.

*

Trái ngược hoàn toàn với phòng của Hạ Lan, phòng Tần Vân Dập chỉ có tông đen trắng chủ đạo, trông có vẻ không được chăm chút lắm. Cả căn phòng mang cảm giác lạnh lẽo, trống trải.

Mới ngủ chung phòng với cậu mấy hôm thôi mà anh đã thấy khó chịu với sự vắng lặng thế này. Bên tai không còn tiếng game ồn ào của trò Anipop, không còn cảnh Hạ Lan nằm lăn lộn chơi game, cũng không còn cảnh cậu thua màn nào là lại chìa điện thoại sang cầu cứu anh.

Trong máy anh cũng có tải trò kia, là do Hạ Lan nói mãi nên mới tải về. Anh chẳng thích chơi mấy, có vào game cũng chỉ để tặng tim cho Hạ Lan.

Không hiểu vì sao, trước khi tắt đèn đi ngủ, anh lại cố tình khép hờ cửa phòng chứ không khóa.

Nằm lướt điện thoại một hồi chẳng có gì vui, anh cứ nhìn màn hình được một lúc là lại liếc về phía cửa, như đang chờ cậu ôm điện thoại chạy qua, mè nheo giúp cậu qua màn.

Thế mà đợi mãi đến nửa đêm cũng chẳng thấy ai.

Tần Vân Dập tức giận, đóng sầm cửa lại, còn khóa trái từ bên trong. Lần này cậu ta có mò qua cũng đừng mơ anh mở cửa cho.

Giờ anh không phải chịu đựng cái dáng ngủ lộn xộn đủ kiểu của Hạ Lan nữa, cũng không phải dè chừng người nào đó vung tay vả một phát ngay mặt. Hôm nay mệt mỏi như thế, lẽ ra anh phải ngủ ngon mới đúng. Thế mà anh lăn qua lăn lại vẫn chẳng chợp mắt được.

Cứ mỗi lần nhắm mắt là trong đầu lại hiện ra hình ảnh Hạ Lan ngủ một mình ở chỗ lạ. Không biết cậu có sợ không, hay có lén khóc thút thít hay không. Nghĩ đến đó, anh bực bội bật dậy, đấm một cú xuống nệm.

"Chậc."

Anh cứ tưởng tượng ra cảnh cậu nằm cuộn tròn bên một góc giường với đôi mắt đỏ hoe.

Hay là lén qua đó nhìn một cái thôi rồi về ngủ? Chỉ nhìn một cái thôi. Nếu cậu chưa ngủ được, anh sẽ dọn qua đó ngủ chung, coi như chưa từng có chuyện chia phòng nữa.

Chỉ nhìn một cái thôi. Tần Vân Dập nhấn mạnh câu này mấy lần rồi xuống giường, với lấy chiếc chìa khóa dự phòng trên bàn.

Bước chân anh rất khẽ khàng trên hành lang. Đến khi đứng trước của phòng Hạ Lan rồi, Tần Vân Dập bỗng khựng lại. Nửa đêm lén lút mở cửa vào phòng thế này có giống biếи ŧɦái lắm không?

Nhưng nghĩ lại thì hôm nay hai người đã làm đám cưới với nhau rồi, còn đi đăng ký kết hôn đàng hoàng chứ bộ. Giờ anh vào phòng vợ của mình thì cũng đâu phải việc gì phạm pháp đúng không?