Hạ Lan không còn cha mẹ, người thân còn lại trên đời cũng đã cắt đứt liên hệ. Thế là bên phía cậu chỉ có vài người bạn hồi học chung đến dự. Thành ra khách khứa trong tiệc cưới toàn là người nhà với người quen của họ Tần.
Nghi thức xong xuôi, Hạ Lan thay bộ váy cưới bồng bềnh vướng víu kia thành một chiếc váy dài quá gối màu đỏ rượu. Cậu ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Tần Vân Dập, một tay nâng ly có rót chút rượu vang, một tay khoác lên cánh tay chồng mình.
Khách mời phần lớn là đối tác làm ăn của nhà họ Tần. Hạ Lan không quen ai, nhưng cậu diễn giỏi. Đi theo Tần Vân Dập chào hỏi từng người, cậu chỉ cần gật đầu mỉm cười, thái độ không chê vào đâu được.
Rất ít người biết chuyện cậu mang thai. Thế nên lúc đi kính rượu, cậu chỉ làm bộ đưa ly lên môi nhấp nhẹ. Nếu có bị ai trêu ghẹo gặng hỏi, cậu sẽ ngoan ngoãn đứng đó, ra vẻ vô tội chờ Tần Vân Dập lên tiếng. Anh sẽ nói đỡ giúp, giải thích rằng sức khỏe cậu không được tốt, không được uống rượu. Thế là chuyện "ăn cơm trước kẻng" tạm thời giấu kín như bưng, nhưng chuyện "Tần Vân Dập cưng vợ" lại bắt đầu lan nhanh khắp giới.
Sau đám cưới, hai vợ chồng dọn ra khỏi nhà cũ, chuyển đến một căn biệt thự ở khu trung tâm thành phố. Vị trí này đắt đỏ, đường xá nhộn nhịp, ra khỏi cửa là thấy ngay tàu điện ngầm với trung tâm mua sắm. Hạ Lan vừa thấy là mê tít, ngược lại là Tần Vân Dập lại không ưng ý cho lắm.
Anh thích căn biệt thự ở ngoại ô hơn. Dù có hơi xa nhưng nằm ở rìa thành phố, không khí trong lành, yên tĩnh, phù hợp để dưỡng thai. Chỉ tiếc là Hạ Lan không chịu.
Trước đó hai người bàn bạc chuyện chuyển nhà mới hẳn... hai phút. Tần Vân Dập mất trọn hai phút để liệt kê tất tần tật ưu điểm cửa căn biệt thự ngoại ô. Còn Hạ Lan chỉ nói một câu "Nhưng em muốn căn giữa trung tâm cơ", là anh lập tức cắm cờ đầu hàng.
Ngôi nhà mới được trang trí theo tông ấm, trong phòng khách trải thêm một lớp thảm lông mềm. Dưới sàn đặt hai cái đệm hoa vàng mà Hạ Lan từng vô tình lướt thấy rồi khen dễ thương.
Vừa vào cửa, Hạ Lan đã lầm bầm "Mệt quá đi!" rồi nhảy thẳng lên ghế sô pha trắng sữa ngoài phòng khách. Cậu không giữ chút hình tượng nào, nằm chui mặt vào chiếc gối ôm mèo cam trên sô pha.
Tần Vân Dập đóng cửa, cúi xuống nhặt đôi giày cậu đá bừa ra, xếp ngay ngắn lên tủ giày. Anh bất lực nhắc nhở: "Giày dép phải để cho gọn vào, đừng có quăng lung tung."
"Biết rồi, biết rồi mà." Cậu vẫn vùi mặt vào gối, đáp lại cực kỳ qua loa. Biết đó, nhưng lần sau vẫn y chang.
Chạy tới chạy lui từ sáng, Hạ Lan mệt lả cả người. Cậu ôm gối mèo cam ngồi dậy, lầu bầu: "Lần sau kết hôn khỏi làm đám cưới nữa."
Tần Vân Dập đang định vào bếp hâm tạm ít đồ ăn thì khựng lại. Anh không bắt bẻ chữ "lần sau" kia, chỉ gượng gạo đổi chủ đề: "Chưa thuê được người giúp việc. Em muốn thuê người mới hay gọi dì Ngô bên nhà cũ qua đây nấu ăn?"
Hồi còn ở nhà cũ, Hạ Lan hay xuống bếp tìm dì Ngô xin đồ ăn nên anh tưởng cậu sẽ chọn kéo dì Ngô tới, ai ngờ lại thấy cậu lắc đầu.
Thấy Hạ Lan tủm tỉm nhìn mình, Tần Vân Dập lập tức thấy lạnh sống lưng. Nếu không phải đang đứng ở xa, chắc anh đã nhào tới bịt chặt cái miệng nhỏ đó lại rồi. Mỗi lần thấy cậu có biểu cảm đó là y như rằng đang mưu tính gì đó trong đầu.
Quả nhiên, Hạ Lan nói: "Không cần thuê người giúp việc đâu. Em muốn sống thế giới riêng của hai người thôi."
Mang thai phải kiêng khem đủ thứ, có người giúp việc là kiểu gì cũng bị canh chừng. Thế giới riêng của hai người chỉ là cái cớ, còn tranh thủ lúc Tần Vân Dập không có ở nhà, lén ăn mấy thứ bà bầu không được ăn mới là thật.
Tần Vân Dập bị mấy chữ "thế giới riêng của hai người" chạm đúng dây, nhưng anh vẫn tỉnh táo: "Không thuê người giúp việc thì ai làm?"
Hạ Lan vuốt ve cái bụng phẳng lì, chớp mắt vô tội: "Em đang mang thai mò." Không cần nói thêm cũng đủ hiểu ý.
Đây là bắt anh làm việc nhà à? Đúng là được voi đòi tiên. Tần Vân Dập không thèm quan tâm, bưng đồ ăn đã hâm nóng ra đặt trên bàn trà: "Ăn đi, đừng mơ mộng nữa."
Cả ngày chưa được bữa nào tử tế, bụng Hạ Lan đã réo ầm ĩ từ sớm. Cậu không cãi nữa, ngoan ngoãn bưng chén lên ăn từng miếng nhỏ. Cậu vừa ăn vừa nói như thể rất ấm ức: "Vậy thôi, sau này việc nhà để em làm hết."
Tần Vân Dập gắp rau bỏ vào chén cậu. Anh thấy trên mạng nói mang thai phải được bổ sung nhiều dưỡng chất như trong rau xanh. Anh vừa gắp vừa nói: "Không thuê cũng được, anh làm chung với em, không bắt em làm hết đâu."
Thấy cậu ngoan ngoãn ăn hết chỗ rau trong chén, Tần Vân Dập bỗng thấy hài lòng lạ kỳ. Anh nói tiếp: "Ba anh bảo tháng sau anh vào công ty thực tập. Tới lúc đó chắc anh không rảnh ở nhà nhiều như giờ. Không có người giúp việc, anh sợ em không xoay xở nổi."
Hạ Lan đang mang thai, Tần Vân Dập không muốn đi làm sớm như vậy. Trước kia là do ham chơi, giờ thì không yên tâm để cậu ở nhà một mình. Nhưng lời cha anh nói rất đúng. Hồi đó có một mình anh thì quậy thế nào cũng được, giờ có vợ có con rồi mà cứ ăn bám tiền cha mẹ thì coi sao được.
"Sớm vậy hả?" Hạ Lan mừng thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn phải diễn. Cậu làm ra vẻ không nỡ: "Không ở nhà với em thêm hai tháng nữa được ạ?"
Có lẽ vì thấy có lỗi, Tần Vân Dập cúi gằm đầu ăn, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt đối phương: "Đầu tháng công ty có dự án mới, ba muốn anh theo làm thử."
Anh gắp thêm miếng rau bỏ vào chén Hạ Lan, hứa danh dự: "Nhưng em yên tâm, tối nào anh cũng sẽ cho em tin tức tố."
Nhìn đống rau trong chén, Hạ Lan trừng mắt nhăn mặt, rồi vẫn gắp lên nhai qua loa, nuốt xuống. Cậu ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, em sẽ ở nhà chờ chồng tan làm."
Ở nhà mới lạ. Hạ Lan đã lên lịch sẵn trong đầu, đợi Tần Vân Dập đi làm rồi cậu sẽ trốn đi đâu chơi đây.