Chương 24

Bộ thứ hai là kiểu váy đuôi cá cúp ngực. Dáng người trước đầy sau cong của cậu hiện ra rõ mồn một. Tần Vân Dập liếc mắt một cái đã thấy không nên nhìn nhiều, vội ép mình nhìn màn hình điện thoại, tiếp tục xem dây chuyền.

Anh còn đang lo không biết nên kiếm cớ gì để Hạ Lan bỏ ý định mặc bộ này trong ngày cưới, thì cậu đã soi gương một hồi rồi tự thấy không vừa lòng trước.

"Cảm giác như ngực nhỏ quá, thôi bỏ đi."

Thử váy cưới đúng là vừa rườm rà vừa mệt. Đến bộ thứ năm, Hạ Lan nằm lăn quay ra giường. Cậu ôm chăn, cọ mặt: "Thử đồ thôi mà mệt dữ vậy trời!"

"Đến ngày cưới còn mệt hơn đấy." Tần Vân Dập chịu khó xếp mấy bộ váy cưới dưới sàn lại giúp Hạ Lan. Anh vừa gấp vừa nói: "Hôm đó phải đi chụp ảnh cưới, rồi qua khách sạn làm lễ. Xong em còn phải thay bộ đồ nào gọn hơn để đi chúc rượu từng bàn với anh."

Đám cưới do một tay Tần Vân Dập đứng ra lo liệu. Hạ Lan chỉ chịu trách nhiệm chọn chiếc nhẫn hồng ngọc hơn hai trăm ngàn, còn lại phủ tay sạch sẽ, giao lại hết cho anh làm.

Giờ nghe sơ sơ qua lịch trình ngày cưới, cậu mới bàng hoàng phát hiện ra đám cưới lại mệt tới vậy.

Cậu giật mình ngồi bật dậy, tròn mắt nhìn anh: "Phiền vậy thật hả?"

Tần Vân Dập gật đầu không thương tiếc: "Em bây giờ không được uống rượu. Lúc đi chúc rượu em cứ làm bộ thôi, không cần uống thật."

Còn một ngày nữa là tới đám cưới, thế mà người trong cuộc là Hạ Lan lại bỗng nhiên muốn hủy ngang.

Cậu chớp đôi mắt rưng rưng, đáng thương hỏi: "Mình đăng ký kết hôn rồi, hay là khỏi tổ chức đám cưới được không anh?"

"Không được." Tần Vân Dập trả lời dứt khoát. Anh vừa chuyển tiền mua sợi dây chuyền giá sáu con số xong, giây sau đã lạnh lùng bác bỏ lời đề nghị của Hạ Lan.

Anh thở dài, đưa điện thoại tới cho cậu xem: "Anh mua dây chuyền phối váy cưới cho em nè. Thiệp mời phát đi hết rồi, giờ hủy thì kỳ lắm. Em thấy mệt thì mình cắt bớt vài phần trong đám cưới cũng được."

Không biết vì sao, nhưng nhìn cách Hạ Lan tự tay chọn chiếc nhẫn hồng ngọc đó là anh đoán ngay cậu thích mấy món trang sức lấp lánh thế này.

Quả nhiên, Hạ Lan đang ỉu xìu lập tức tươi roi rói: "Chồng yêu của em là nhất!"

Bị chiếc dây chuyền dụ dỗ, Hạ Lan ngoan ngoãn làm đám cưới.

Đám cưới còn mệt hơn cậu nghĩ nhiều. Mới sáng sớm tinh mơ đã bị Tần Vân Dập lôi ra khỏi chăn. Cậu có làm nũng làm dáng kiểu gì cũng vô dụng. Anh lạnh mặt đẩy cậu vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Thay váy cưới xong xuôi, hai người phối hợp với nhau làm mấy kiểu dáng thân mật theo chỉ dẫn của anh chụp hình. Ai cũng cứng đơ như khúc gỗ, lóng nga lóng ngóng mãi mới chụp hình xong.

Suốt buổi làm lễ, Hạ Lan buồn ngủ muốn chết, làm theo từng quy trình như một cái máy. Mãi đến đoạn trao nhẫn, khi tận mắt thấy Tần Vân Dập đeo chiếc nhẫn hồng ngọc hơn hai trăm ngàn vào tay mình, cậu mới thật sự tỉnh táo hẳn.

Nhớ tới sợi dây chuyền được cất kỹ trong vali, không nỡ mang ra dùng, rồi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay, Hạ Lan thấy hôm nay mình có bị bắt dậy sớm, hay vất vả cả một buổi sáng cũng không hề hấn gì.

Có tiền thì quỷ cũng phải nghe theo. Nụ cười trên môi Hạ Lan cũng thêm phần hạnh phúc.

Trong tiếng vỗ tay rần rần của mọi người, Hạ Lan giật mình nhận ra đã tới phần cô dâu chú rể hôn nhau.

Tần Vân Dập đã nói từ trước, tới đoạn hôn nhau trong lễ cưới sẽ chọn một góc lệch để "diễn", làm bộ chạm môi với nhau thôi chứ không hôn thật.

Cho đến khi anh cúi đầu xuống gần, môi chạm môi rồi Hạ Lan mới muộn màng hiểu ra mình bị lừa!

Đã chạm môi thì thôi đi, Tần Vân Dập không biết học ở đâu mà còn dùng lưỡi liếʍ nhẹ lên đôi môi đang mím chặt của cậu, từ từ cạy môi cậu ra.

Mím chặt môi làm Hạ Lan thở không nổi, cả người mềm nhũn. Tần Vân Dập lại ôm eo, đỡ lấy người cậu, nhưng không cho cậu thoát, cứ ép cậu phải tiếp tục nụ hôn này.

Nụ hôn kết thúc, Hạ Lan thấy môi mình sưng rần. Ngặt nỗi khách khứa xung quanh hò reo ồn ào, cậu cũng ngại không dám nổi đóa lên giữa chốn đông người.

Hơi thở ấm nóng phả bên tai, Tần Vân Dập khàn giọng nói lời xin lỗi chẳng mấy thành ý: "Xin lỗi nhé, anh không tìm được góc nào diễn được, đành để em chịu thiệt chút vậy."

Đúng là cậu chịu thiệt thật. Vì mục tiêu cao cả là kiếm được mớ tiền sau ly hôn, cậu mất luôn cả nụ hôn đầu đời. Cậu bị hôn đến ngơ ngác, còn chưa kịp tính toán xem số tiền sau này mình nhận được có xứng với nụ hôn đầu này không nữa.