Chương 23

"Không thích Omega, nhưng lại thấy thân hình cậu ấy hấp dẫn thì phải làm sao?"

Trên một diễn đàn ẩn danh, Tần Vân Dập đăng bài hỏi về mớ rối rắm của mình mấy ngày nay. Anh thật sự không ưa mấy Omega nũng nịu như thế, nhưng mấy giấc mơ mấy hôm nay lại nói thẳng toẹt ra là anh rất thích cơ thể của Hạ Lan.

Bài vừa đăng lên, lập tức có người nhảy vào trả lời. Tần Vân Dập chột dạ, len lén liếc về phía cánh cửa nhà vệ sinh đang đóng kín.

Hạ Lan lười, Tần Vân Dập cũng chiều theo. Đám cưới tới nơi, mấy bộ váy cưới hợp dáng đều được anh sai người giao thẳng về nhà. Hạ Lan không cần bước chân ra cửa vẫn có thể thử váy được.

Thừa lúc cậu đang thay váy cưới ở ngoài, Tần Vân Dập lén đăng nhập diễn đàn ẩn danh kia, hy vọng cộng đồng mạng chỉ đường cho mình.

Kết quả là, mới bình luận đầu tiên đã làm anh đứng hình tại chỗ.

[Cha thèm khát cơ thể người ta chứ gì nữa. Đồ tệ bạc háo sắc.]

Tần Vân Dập ngơ ngác, lại kéo xuống làm mới lại trang. Kết quả là mấy bình luận sau y chang bình luận đầu tiên, giống như sao chép hàng loạt vậy.

Anh không cam lòng, tiếp tục làm mới lại xem sao. Rốt cuộc cũng thấy một câu nghe có vẻ đàng hoàng.

[Ông thấy mình bị hấp dẫn kiểu gì? Nói rõ ra nghe thử.]

Tần Vân Dập mừng rỡ, vừa định gõ trả lời lại thì thấy có người bình luận chen vào.

[Tui cũng muốn nghe nữa! Bình luận chữ thôi khó hình dung lắm, hay chủ thớt đăng ảnh Omega lên cho anh em dễ phân tích vấn đề nằm ở đâu.]

Lúc này anh mới hiểu ra. Thằng cha này mà giúp đỡ cái gì, thèm muốn Omega thì có!

Anh đâu có ảnh của Hạ Lan đâu. Hứ, anh có cũng đừng hòng cho mấy đứa này xem.

Đang bực bội vì mớ bình luận khùng điên trên mạng, cửa phòng bỗng bật mở ra.

Hạ Lan một tay xách tà váy bồng phía trước, một tay giữ chặt phần lưng váy chưa buộc xong. Cậu luống cuống chạy tới cầu cứu: "Ông xã! Anh mau buộc dây phía sau giúp em với huhuhu."

Hạ Lan mặc váy nhiều rồi, nhưng đây là lần đâu tiên cậu thử váy cưới. Mặc vào mới phát hiện bộ này ở phía sau lưng là dạng dây buộc chứ không phải khóa kéo. Cậu không sao buộc lại cho chặt được.

Bộ cậu đang thử là dạng váy cưới tay ngắn với phần cổ chữ V khoét sâu, để lộ hàng xương quai xanh xinh xắn. Tần Vân Dập vừa ngước mắt nhìn đã nghĩ ngay: chỗ này phải đeo thêm một chiếc vòng cổ mới đẹp.

Váy cưới đính đầy kim tuyến và hạt cườm sáng lấp lánh, dưới ánh đèn càng thêm phần rực rỡ. Trông cậu lấp lánh như thế mà mặt mày lại bí xị, tay giữ phía sau lưng sắp tê cứng rồi mà cái tên Alpha này cứ đứng ngây ra đó, chẳng chịu lại giúp.

"Ông xã, anh mau giúp người ta đi mà!" Hạ Lan sốt ruột, nói lớn hơn ban nãy.

Có như thế Tần Vân Dập mới bừng tỉnh, anh lúng túng đáp lại một tiếng: "Ừm... Được."

Lưng cậu có độ cong rất đẹp, thêm làn da trắng mịn làm Tần Vân Dập bất giác nín thở. Bàn tay đặt lên dây buộc khẽ run, cảnh tượng trong mơ lại ùa về trong đầu.

Anh men theo phần lưng trần lộ ra nhìn xuống dưới, chỉ thấy chiếc váy cưới bồng bềnh đã che kín mít mông, chẳng thấy được gì nữa hết. Tần Vân Dập bỗng thấy hụt hẫng.

Hạ Lan hoàn toàn không biết tên Alpha phía sau đang nhìn chỗ nào của mình, chỉ thấy cả buổi mà anh vẫn chưa buộc xong. Nghĩ anh là cậu ấm từ bé, chắc toàn được kẻ hầu người hạ, Hạ Lan chợt thấy tuyệt vọng: "Anh buộc được không đấy?"

"Được mà." Tần Vân Dập vừa nói, ngón tay đã nhanh nhẹn luồn dây qua từng lỗ trên lưng váy, cuối cùng thắt thành một chiếc nơ bướm đẹp mắt. Buộc xong, anh còn gượng gạo chữa quê: "Nãy anh suy nghĩ xem buộc kiểu nào cho đẹp."

"Cảm ơn ông xã của em." Giọng cậu vừa mềm vừa ngọt, nghe vào tai lại ngứa ngáy khó tả.

Tần Vân Dập cố tỏ ra bình tĩnh: "Không có gì. Đi soi gương xem thử."

Trong phòng anh lúc đầu chỉ có cái gương nhỏ ở bồn rửa mặt này. Nhưng mấy hôm nay bị Hạ Lan năn nỉ nhức đầu, anh mới mua thêm một cái gương toàn thân để trong phòng. Hạ Lan lười thật, nhưng lại mê thử đồ. Mỗi lần thử đồ xong là lại đứng soi trước gương, quay qua quay lại ngắm nghía một hồi lâu.

Hạ Lan quay một vòng trước gương, tự thưởng thức nhan sắc của mình xong, mới quay sang Tần Vân Dập. Cậu chụm hai tay dưới cằm, đầu nghiêng qua một bên, nụ cười trên môi tươi tắn: "Anh thấy sao, em có đẹp không?"

Lúc này Tần Vân Dập đang xem ảnh dây chuyền bên tiệm trang sức gửi tới. Anh vừa nhìn ảnh vừa đọc phần giới thiệu, chăm chú chọn một mẫu cho Hạ Lan đeo. Nghe cậu hỏi, anh theo phản xạ ngẩng đầu lên, chưa nhìn kỹ đã đáp: "Đẹp."

"Hừ, câu trả lời thì châm chước cho anh mười điểm. Còn thái độ thì một điểm." Hạ Lan bĩu môi, ôm bộ váy cưới khác lại, giở giọng hờn dỗi: "Không chịu nhìn em thì anh thiệt thôi. Tháo dây giúp em đi, em thử bộ này nữa."