(*Từ chương này thay đổi xưng hô với nhân xưng nha cả nhà)
"Tới đây, anh đo cho em."
Tần Vân Dập cầm thước dây trong tay, ngoắc tay gọi Hạ Lan đang nằm lì trên giường. Cậu cứ ôm khư khư cuốn sổ đỏ đăng ký kết hôn, cười tủm tỉm. Sắp đến ngày cưới rồi, bà Khâu Nguyệt bắt anh phải tự tay lấy số đo của cậu để đặt may đồ.
Chiều nay, vì một câu "sau này em chỉ còn mỗi anh" mà Tần Vân Dập lơ ngơ dắt Hạ Lan đến thẳng cục dân chính đăng ký. Hai người lúc đó chưa chuẩn bị cả nhẫn, quần áo thì đơn giản, trong tay chỉ cầm sổ hộ khẩu với căn cước, cứ thế làm một mạch là lấy giấy luôn.
Hạ Lan có vẻ mê cuốn sổ đó lắm, vừa lấy được là không rời tay. Nhảy lên giường nằm rồi cũng ôm ngắm nghía cả buổi.
Thấy cậu vẫn nằm úp mặt trên giường, Tần Vân Dập hết cách, đành phải gọi thêm lần nữa: "Đừng nghịch cái sổ đó nữa, mau qua đây. Em còn muốn mặc váy cưới không?"
"Biết rồi, biết rồi." Hạ Lan cẩn thận cất cuốn sổ chứng nhận mối quan hệ hợp pháp của hai người họ vào vali, rồi mới xoay người, dang hai tay ra.
"Anh đo đi, nhưng không được tranh thủ sàm sỡ em đó."
Tần Vân Dập cười như không cười, cầm thước dây bước tới gần cái người cố tình bôi nhọ mình: "Bọn mình là vợ chồng hợp pháp rồi, anh có lỡ chạm trúng chỗ nào cũng bình thường thôi."
"Biết ngay anh thèm muốn cơ thể em mà." Hạ Lan cười cong mắt, mặt mày ra vẻ "quả nhiên là thế".
Cãi thì không lại, mà đánh thì không nỡ. Tần Vân Dập nóng tính đến mấy cũng bó tay. Hắn gằn giọng: "Thôi đi, không được chọc anh."
"Đừng hung dữ với em mà." Hạ Lan dang tay, còn cố tình ưỡn ngược, dí sát trước mặt Tần Vân Dập: "Được rồi, nể tình anh là chồng em đó. Anh muốn làm gì với em cũng được hết á."
Cậu biết chắc một điều anh ấy không dám làm gì mình nên mới thản nhiên làm tới như vậy. Bị hành động táo bạo của cậu làm giật mình, anh giật lùi lại nửa bước. Đang lấy số đo đang hoàng, thế mà qua miệng cậu ấy lại lệch sang hướng không đứng đắn như vậy.
"Đừng nói bậy." Hai tai anh đỏ bừng, cầm thước dây mà tay chân luống cuống, miệng vẫn cố không chịu thua: "Còn nói nữa là anh quăng em lên giường đấy. Cho mai khỏi xuống giường được luôn."
Lần đầu tiên trong đời nói ra mấy câu thô tục đến vậy, Tần Vân Dập không dám nhìn thẳng Hạ Lan. Hai mắt anh láo liên từ đông sang tây. Nói có một câu ngắn ngủn mà lắp ba lắp bắp, chỉ mong dọa được cái người không biết trời cao đất dày này.
Thấy anh ngây ngô còn cố mạnh miệng, Hạ Lan chẳng thèm coi ra gì: "Được, nhưng em đang mang thai đó. Chắc con không chịu nổi đâu."
Lại thua nữa. Tần Vân Dập trừng mắt nhìn người đang cười tủm tỉm, giọng uy hϊếp nhưng chẳng có tác dụng mấy: "Đứng yên, không cho nhúc nhích."
Hạ Lan bĩu môi: "Rõ ràng là anh sờ mó lung tung."
"Còn nói thêm câu nào thì khỏi mặc váy cưới nữa." Tần Vân Dập cũng là Alpha bình thường, lại đang tuổi trai tráng, Omega cứ cố ý trêu ghẹo thì khó mà giữ lòng.
"Hừm, em không nói nữa." Hạ Lan giả bộ che miệng mình lại, mặt mày oan ức để cho anh đo tiếp.
Mềm thiệt. Da em ấy vừa trắng vừa mịn, ấn nhẹ thôi chắc cũng in dấu tay. Mới nghĩ đến đó, đầu óc anh đã rối loạn. Trên tay bây giờ chỉ còn lại cảm giác khi anh lỡ chạm nhẹ vào làn da ấy.
Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại nhìn về chỗ kia, yết hầu giật nhẹ. Vậy mà anh thật sự ấn vào chỗ đó.
Hạ Lan như mèo con bị giật mình, mắt trợn tròn: "Anh cố ý đúng không?!"
Tự dưng bị chạm trúng chỗ kia, cậu ngượng tới nói không nên lời.
"Không có." Tần Vân Dập mặt đỏ tía tai, giả vờ ho khan che giấu.
"Xong rồi, đi ngủ."
"Thật không đó?" Hạ Lan nheo mắt nhìn đầy nghi ngờ. Có ai vô tình mà ấn nguyên bàn tay lên mông người ta không cơ chứ?
Nhớ lại lời anh nói mình "không có hứng thú với Omega", cậu miễn cưỡng tin là thật vậy.
"Thôi được, em đi ngủ đây. Chúc anh ngủ ngon ạ. Tối nay anh không được lấn rào nữa đấy."
Tần Vân Dập chột dạ, quay lưng đi gửi số liệu cho bên thiết kế trang phục, hiếm khi không cãi lại một câu nào.
Tư thế ngủ của cậu trời ơi đất hỡi, thêm trời nóng nực nên chẳng chịu đắp chăn. Anh còn chưa ngủ đã thấy Hạ Lan nằm bò trên giường. Cái mông cong cong đó đập thẳng vào mắt, làm anh không khỏi nhớ lại cảm giác vừa rồi.
Tần Vân Dập chẳng biết đây là "phúc lợi" hay tra tấn nữa.
Từ ngày trưởng thành đến giờ, anh hiếm khi mơ mấy giấc mộng khó nói kia. Vậy mà từ khi ngủ chung với Hạ Lan, cứ bị cậu quẹt tới quẹt lui, sáng nào anh cũng phải lén lút chạy vào nhà vệ sinh giải quyết.
Điều làm anh thấy sụp đổ nhất là trong giấc mơ xuân đó, Hạ Lan... đang mang bụng bầu.
Trong mơ, vì mang thai nên cậu trông nở nang hơn. Vòng ngực anh đo được ngoài đời còn chẳng bằng một nửa trong mơ.
Hạ Lan trong mơ lúc nào cũng vừa táo bạo vừa quyến rũ, có lúc còn chủ động dắt tay anh sờ lên khắp người mình. Anh không chịu thì cậu tủi thân, đôi mắt long lanh hoe nước làm anh thấy tội lỗi không thôi.
Đến sáng ngày thứ tư, lại một lần nữa vì mơ bậy bạ mà sáng sớm phải chui vào nhà vệ sinh, Tần Vân Dập mới chợt nhận ra. Anh đã nảy sinh hứng thú với Hạ Lan rồi.