Chương 21

Không khí trong phòng dần sôi nổi trở lại. Đến khi Hạ Lan quay về bàn, cả đám kia đang bàn luận chuyện gì đó mà cậu nghe không hiểu, thế là cậu vô tình bị đẩy ra rìa.

Có lẽ vì mới nhận ra mình bây giờ đã chẳng còn người thân nào trên đời, người trước nay lúc nào cũng cười toe toét đầy vô tư như Hạ Lan chợt thấy lòng cô quạnh. Cậu cúi đầu, nhìn trên bàn bày đầy món ngon mà chẳng có hứng ăn. Đôi đũa cầm trên tay mãi chẳng nhúc nhích.

Tần Vân Dập nhận ra ngay tâm trạng Omega không ổn. Hắn liếc qua mấy thằng bạn đang thi nhau uống rượu như điên bên kia, rồi lại nhìn Hạ Lan héo queo như trái cà. Lúc này Omega cần hắn hơn. Thế là Tần Vân Dập lặng lẽ rút khỏi cuộc hội thoại vui vẻ kia, quay sang Hạ Lan.

Mà miệng mồm hắn vụng về, sợ nói thẳng quá lại làm Omega khóc. Suy nghĩ một lát, hắn gắp miếng cá đã gỡ sạch xương bỏ vào chén cậu.

"Hồi nãy cậu đòi ăn cái này."

Có ai đòi đâu, hồi nãy cậu mới kêu "ông xã ơi" là Tần Vân Dập đã xị mặt gỡ xương cá cho rồi. Nhưng thôi, được cái cá ngon, tâm trạng cậu cũng khá hơn một chút. Bên cạnh cậu còn một ông chồng tương lai vừa ngốc vừa nhiều tiền kia mà. Nghĩ vậy, tự dưng cảm giác cô độc trong tim bỗng nhẹ đi bớt.

Hạ Lan vừa ăn miếng cá vừa nghe người bên cạnh lúng túng hỏi: "Mệt rồi hả?"

Chưa đợi cậu trả lời, Tần Vân Dập đã nhỏ giọng: "Không muốn ngồi đây nữa thì mình về. Mấy thằng đó chơi tới khùng rồi, không ai để ý đến mình đâu."

"Dạ." Hạ Lan đồng ý ngay. Nói chuyện với cậu xong, Hạ Lan chẳng còn tâm trạng nào để gắng gượng vui vẻ với ai nữa.

Thấy Hạ Lan ra tới bãi đỗ xe mà mặt mày vẫn còn rũ rượi, Tần Vân Dập chủ động mở cửa ghế phụ, đứng chờ cậu lên xe rồi mới vòng qua phía ghế lái. Hắn thường tự lái xe nên không có tài xế theo cùng. Chạy loay hoay nãy giờ làm hắn tưởng mình là tài xế riêng cho Hạ Lan không bằng.

Tần Vân Dập mê xe, thêm nhà có điều kiện nên trong gara nhà xếp kín đủ loại. Hắn thì ghiền mấy chiếc kiểu thể thao hầm hố, nhưng hôm nay có Omega đang mang thai đi cùng nên hắn đành chọn một chiếc xe bốn bánh bình thường.

Lâu ngày không chạy loại này, lúc đề máy hắn còn thấy hơi lạ tay. Nhìn sang Omega ngồi bên cạnh cứ im lặng cúi đầu, hắn thật sự muốn xoa bóp hai cái má phúng phính kia, rồi hỏi cho ra lẽ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hắn đã chăm sóc bài bản lắm rồi, chịu khó quan tâm đến Omega từng li từng tí, còn kiềm chế bỏ lại con xe yêu quý của mình. Thế mà Omega mới ra ngoài nghe một cú điện thoại thôi đã rầu rĩ như trời sập.

Dừng đèn đỏ, Tần Vân Dập len lén lấy điện thoại tìm vị trí mấy tiệm bánh ngọt nổi tiếng ở gần đây. Hắn suy nghĩ cũng đơn giản. Ăn đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng con người ta vui vẻ, với Omega nào mà chẳng mê đồ ngọt. Hắn tin chắc mua một hộp về là Omega sẽ ổn ngay.

"Vân Dập."

Đèn xanh vừa bật, Tần Vân Dập đang định bụng lát nữa tạo bất ngờ cho Omega thì Hạ Lan bỗng gọi tên hắn. Giọng điệu của cậu nghiêm túc hơn hẳn thường ngày.

Hắn vẫn tập trung nhìn thẳng phía trước, nhưng đáp lời rất nhanh: "Sao vậy?"

"Cậu em mới vừa gọi đến." Giọng cậu đầy mệt mỏi. Tần Vân Dập đoán ngay cậu có chuyện muốn tâm sự, bèn im lặng chờ, ngoan ngoãn làm một người nghe chuyện.

"Cậu em có một ông sếp." Câu mở đầu chẳng ăn nhập gì làm Tần Vân Dập nhíu mày. Lo lắng cho Omega, hắn cẩn thận hỏi lại: "Ông sếp đó làm sao?"

Con heo mập đó thèm muốn em chứ gì nữa! Hạ Lan ém lại suy nghĩ của mình vào lòng, đổi sang giọng đáng thương yếu ớt: "Ông ta là Beta, nhưng cứ nhất quyết muốn cưới Omega. Ông ta lấy cớ thăng chức tăng lương, bắt cậu em ép em gả cho ổng."

"Em cứ nghĩ cậu thương em, nhưng mà..." Nói đến đây, Hạ Lan nghẹn ngào, giọng run run như quá thương tâm.

"Hôm trước cậu lừa em về nhà, bắt em gả cho cái ông đó."

"Em khó khăn lắm mới trốn ra được, vậy mà hôm nay cậu lại gọi tới, nói em mà không chịu gả thì cậu sẽ cắt đứt quan hệ với em."

Trong xe chỉ còn lại tiếng nức nở. Hạ Lan vừa khóc vừa kể, giọng cậu như bị nghẹn lại không sao thốt nổi nên lời.

Tần Vân Dập biết Hạ Lan mồ côi cha mẹ, nhưng hắn không ngờ cậu còn một người cậu vì tiền mà làm đến mức ấy. Hắn cau mày, không thể tiếp tục lái xe như không có gì. Hắn tấp xe vào lề, rút mấy tờ khăn giấy, vụng về lau nước mắt giúp Omega.

"Đừng sợ, có tôi ở đây. Tôi sẽ bảo vệ cậu, không để ai dám tới kiếm chuyện với cậu nữa."

Hạ Lan túm chặt tay hắn, cầu xin như người sắp chết đuối: "Vậy mình đi đăng ký kết hôn luôn hôm nay được không anh?"

Lúc đầu hai người định làm đám cưới xong mới đi đăng ký. Nhưng mới vừa cãi lộn với cậu, nhớ lại cảnh ông ta tới công ty làm loạn hồi trước, Hạ Lan sợ không nhanh tay sẽ lại có chuyện xảy ra. Chỉ khi có giấy tờ đóng dấu hẳn hoi, cậu mới yên tâm.

Thấy Tần Vân Dập còn do dự, vành mắt cậu đỏ hoe. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, cậu càng thêm siết chặt tay, giọng run rẩy đến đáng thương: "Sau này em chỉ còn mỗi anh thôi..."

Bốn chữ "chỉ còn mỗi anh" như tảng đá đè lên ngực Tần Vân Dập. Lòng hắn đột nhiên đau nhói. Hắn nhớ lại lời của mình trước mặt đám bạn hồi nãy, rằng đợi khi sinh đứa nhỏ ra hắn sẽ ly hôn ngay.

Thế mà giờ phút này, hắn nghe thấy tiếng mình đáp lại: "Được."