"Thằng ranh, mày đủ lông đủ cánh rồi phải không?!" Giọng đàn ông khàn đặc và thô ráp vì thuốc lá rượu chè gầm lên trong điện thoại.
Hạ Lan đưa điện thoại ra xa, mặt lạnh tanh đáp lại qua loa: "Ờ."
Cậu khép cửa phòng riêng lại, thong thả đi về phía ban công. Bên tai toàn là tiếng chửi bới của cậu, Hạ Lan nghe riết cũng quen, giờ coi như đang nghe chó sủa. Cậu ngồi xuống ghế ngoài ban công, chân vắt chéo lại, tay thì mở game Anipop* ra chơi gϊếŧ thời gian.
(*giống trò candy crush saga á)
Đợi đến khi đầu dây bên kia thở hồng hộc vì hết hơi, Hạ Lan mới từ từ lên tiếng: "Chửi xong chưa? Xong thì tôi cúp máy."
"Mày dám cúp thử xem?!"
"Tao cho mày ăn, nuôi mày mặc đến chừng này mà mày dám vong ơn bội nghĩa thế à!"
"Mày hại ba mẹ mày chết chưa đủ, giờ mày còn không muốn tao sống yên ổn có đúng không?!"
Có vẻ như bị thái độ hờ hững của Hạ Lan chọc điên, người bên kia vừa thở phì phò vừa chửi mấy câu vô cùng khó nghe. Hồi trước, ông già họ Hồng kia hứa hẹn sẽ cho ông ta thăng chức rồi tăng lương đủ thứ, giờ quay ra đe dọa không được việc thì cho cút. Ông ta đã ngoài bốn mươi rồi, bị đuổi việc thật thì còn công ty nào chịu nhận vào làm nữa. Thế là ông ta dồn hết vốn liếng nhét Hạ Lan vào tay ông sếp Hồng kia.
Nghe đến mấy chữ "hại chết cha mẹ", Hạ Lan bỗng khựng lại. Tay cậu run rẩy, ván game trên màn hình cũng tạch.
Cậu được hai người mẹ Alpha sinh ra. Năm xưa, chuyện tình cảm của hai người không được ai ủng hộ. Ai cũng nói chuyện kết đôi phải có tin tức tố để vỗ về nhau, đến cả Beta đôi lúc cũng thấy khổ sở vì không thể xoa dịu bạn đời của mình thì sao hai Alpha có thể thành đôi. Hai người bị gia đình phản đối kịch liệt, thế là cưới xong hai người liền cắt đứt liên lạc với người nhà.
Chuyện sinh nở thường do Omega đảm nhiệm, còn bộ phận sinh sản của Alpha thì thoái hóa, không thích hợp để mang thai. Nhưng mẹ của Hạ Lan vẫn liều mạng sinh cậu ra. Sau đó bà bị băng huyết sau sinh, thêm điều kiện chữa trị không tốt mà từ giã cõi đời, bỏ lại đứa con vừa cất tiếng khóc chào đời.
Từ khi còn nhỏ, Hạ Lan đã được người thân duy nhất còn lại của mình bồng bế trên tay, kể cho cậu nghe về mẹ. Tóc mẹ dài, tính tình dịu dàng mà không thiếu phần kiên cường. Cậu từ từ chắp vá ra hình ảnh của mẹ trong đầu mình.
Đáng tiếc là đến năm Hạ Lan lên năm, người mẹ còn lại của cậu cũng qua đời vì bạo bệnh. Đứa nhỏ cứ thế lại lần nữa mất đi người thân. Cậu được cậu ruột đưa về nuôi, cũng tận mắt chứng kiến căn nhà nhỏ đầy ắp kỷ niệm của gia đình mình bị nhà cậu chiếm làm của riêng.
"Tôi không muốn ông sống yên ổn đấy."
Hạ Lan tắt trò chơi trên màn hình, gương mặt bình tĩnh đến đáng sợ. Từng câu từng chữ cậu nói ra lạnh toát như băng: "Đừng tưởng tôi không biết ông nuôi tôi chỉ vì tôi là Omega."
"Nhưng tiếc ghê nhỉ, ông tính toán trật lất hết rồi. Tôi không thể đẻ đấy, chắc ông thất vọng lắm nhỉ? Nuôi tôi lâu như thế mà chẳng được lợi lộc gì."
Cậu cố tình châm thêm dầu vào lửa, nhè đúng chỗ đau của ông ta mà đâm: "Ông muốn nịnh cái cha Hồng kia thế thì tự dâng mình lên cho ổng đi. Heo mập với heo già hợp nhau đấy. Ông ta thoát ế, ông cũng được thăng chức, vẹn cả đôi đường còn gì."
Không cho người bên kia cơ hội để phản ứng, Hạ Lan chửi xong một tràng rồi cúp máy cái rụp. Cậu còn mở danh sách bạn bè chặn hết sạch liên lạc của nhà cậu.
Lúc này cậu mới thấy may mắn vì hôm đó bác sĩ không nói chuyện cậu vẫn có thể mang thai nếu bị đánh dấu cho nhà đó biết.
Nghĩ lại cũng thấy nực cười, xưa nay cậu nể tình người thân máu mủ nên mới nhịn nhục đủ thứ. Kể cả khi bị lừa hết sạch tiền tiết kiệm, cậu cũng tự an ủi bản thân coi như trả lại ông ta tiền nuôi nấng cậu mấy năm qua.
Nhưng hôm nay ông ta dám nói mấy lời như vậy, Hạ Lan như chợt bừng tỉnh. Ông ta chỉ coi cậu như một Omega, chứ không phải một người cháu ruột, một người con của chị gái quá cố.