Chương 2

Thừa lúc người kia còn chưa dậy, Tần Vân Dập luống cuống định chuồn. Hắn nhặt quần áo nằm vương vãi dưới đất lên, mặc vội vào cho gọn. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã trở lại bộ dạng bảnh bao như thường ngày. Xong xuôi, hắn lôi ra trong ví mấy tờ tiền, kẹp dưới bình hoa trên tủ đầu giường.

Trước khi đi, hắn còn nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho Omega kia. Nhìn gương mặt say ngủ đến ngoan ngoãn ấy, đôi chân hắn cứng đờ như bị dán chặt xuống sàn nhà, một bước cũng chẳng nhấc nổi.

Omega nào cũng đều nhút nhát và hay khóc. Trong đầu Tần Vân Dập lúc này hiện ra cảnh cậu nhóc Omega nhỏ xíu này lúc thức giấc một mình trong phòng, cậu sẽ phát hiện ra mình đã bị đánh dấu rồi òa khóc nức nở. Hắn càng nghĩ càng thêm phần áy náy.

"Chậc."

Hắn không mang theo nhiều tiền mặt. Nghĩ ngợi một lát, hắn nhét thêm hai chiếc thẻ ngân hàng dưới bình hoa, còn cẩn thận viết mã ra giấy.

"Xin lỗi nhé, tối qua tôi say quá, không rõ mình đã làm gì. Tiền để lại cho cậu hết, coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi."

Tần Vân Dập lẩm bẩm một mình, chẳng cần biết Omega đang ngủ có nghe thấy hay không.

Nói xong, hắn tự thấy mình cũng có tình nghĩa, quay người định đi. Bỗng nhiên cổ tay bị kéo giật lại.

Omega ngồi trên giường, tấm chăn trượt xuống, để lộ cánh tay kéo hắn vẫn còn mấy vệt đỏ chưa mờ.

Không nên nhìn. Không nên nhìn.

Tần Vân Dập niệm thần chú trong bụng, rồi vội vàng cúi đầu xuống.

"Anh tối qua chẳng thèm hỏi ý em đã làm chuyện đó. Giờ còn định phủi tay bỏ trốn thế à?!"

Omega có vẻ tủi thân lắm, nói câu nào cũng sụt sùi.

Tần Vân Dập xưa nay sợ nhất mấy cảnh này. Hắn không biết dỗ dành ra sao, chỉ biết gượng gạo nói: "Đừng khóc nữa." Hắn quay mặt đi, rút đại khăn giấy trên tủ nhét vào lòng Omega.

"Anh..."

Omega vừa xấu hổ vừa tức: "Anh giờ còn dám sờ mó em nữa!"

Trời đất chứng giám, Tần Vân Diệp chỉ đưa khăn giấy thôi mà, sao thành sờ mó người ta rồi?

Bí đường, hắn đành quay đầu nhìn lại. Lúc này hắn mới phát hiện ra tay mình đang chọt thẳng ngay trước ngực người ta. Hắn hoảng hồn rụt tay về: "Tôi không cố ý!"

Càng nói càng rối.

Omega đỏ hoe mắt, khuôn mặt nhỏ bướng bỉnh ngẩng lên nhìn. Tần Vân Dập nhức đầu: "Cậu xem, bao nhiêu tiền cứ ra giá. Coi như chúng ta chẳng có..."

... Chẳng có gì xảy ra.

Còn chưa nói dứt câu, Omega như bị sỉ nhục nặng nề, nước mắt cứ thế rơi lộp bộp. Tần Vân Dập luống cuống lấy khăn lau. Nhưng tiếc là tay chân vụng về quá, hắn chà đỏ cả mặt người ta, còn làm người ta khóc dữ dội hơn.

"Anh coi em là cái gì hả?!"

Omega khóc tới hụt hơi vẫn không quên mắng.

Tần Vân Dập xin đầu hàng. Hắn thở dài một hơi đầy bất lực, hạ giọng dỗ dành "Vậy cậu nói đi, cậu muốn sao? Miễn không vi phạm pháp luật, cậu muốn gì tôi cũng sẽ giúp."

"Cưới em. Anh làm chuyện đó với em rồi, sau này em còn lấy ai được nữa." Omega nói ra một câu làm hắn điêu đứng.

Nói thì nói vậy chứ Tần Vân Dập lại chẳng nhớ nổi tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

"Nhưng tôi không nhớ tôi đã làm gì cả. Giờ chỉ là lời một phía của cậu thôi, tôi không thể tin được."