"Em thấy món cá hấp này ngon nè."
Tần Vân Dập không kén ăn. Omega chọn gì là hắn chọn cái nấy.
Đúng lúc đó, Cố Diên lại lên tiếng: "Sườn xào chua ngọt ở đây ngon lắm. Ngọt ngào, rất hợp với Omega đáng yêu như em."
Một câu nói quá đỗi bình thường, nhưng qua miệng hắn lại thành đầy vẻ mập mờ. Đôi mắt đa tình nhìn chằm chằm Hạ Lan, khóe môi hắn cong lên, giữ đúng góc độ đẹp nhất.
Hạ Lan thì lại mê trai đẹp. Gặp Alpha đúng gu như Cố Diên, thêm chuyện xưa kia, cậu lập tức đỏ bừng mặt, lúng túng cúi đầu nhìn thực đơn.
Cậu quay sang hỏi Tần Vân Dập: "Anh thấy sao?"
Tần Vân Dập: dở ẹc.
"Không ngon."
Hai anh em họ Chu chẳng để ý chuyện gì, vẫn đang chăm chú chọn món. Vừa nghe Tần Vân Dập chê món sườn xào chua ngọt, Chu Minh Dật lập tức ngẩng phắt đầu lên, mặt mũi đầy biểu cảm: "Sườn xào chua ngọt ở đây mà không ngon nữa á?!"
Chu Minh Tuyên hùa theo: "Kén cá chọn canh dữ vậy cha."
Cố Diên hất nhẹ tóc bên tai, giọng ngọt như mía lùi: "Đừng để ý tới cái thằng đó. Hay tụi mình gọi một phần sườn đi, khỏi cho nó ăn."
Tính nết Cố Diên cũng chẳng tốt lành gì, nhưng trước mặt người có cảm tình thì hắn luôn hóa thành vẻ "mỹ nam ấm áp" như thế. Trừ Hạ Lan ra, mấy người còn lại trong phòng ai chả quen cái kiểu giả vờ giả vịt này của hắn.
Hai anh em sinh đôi liếc nhìn Tần Vân Dập đang kìm nén, rồi lại nhìn Cố Diên đang công khai tán tỉnh Omega trắng trợn thì khoái trá. Sợ hóng "drama" chưa đã, hai anh em còn huýt sáo châm dầu vào lửa.
Ánh mắt Tần Vân Dập lạnh như băng: "Cố Diên! Tao nghe đâu ông chủ mới nhậm chức của nhà họ Triệu mấy bữa nay đang đi tìm tên Alpha nào đó từng làm hắn tổn thương đấy."
Hạ Lan chưa kịp hiểu chuyện gì thì Cố Diên đã xẹp xuống như bong bóng bị xì hơi. Trông hắn ỉu xìu thấy rõ: "Anh em bao năm mà mày dám lấy chuyện đó ra hù tao thế đó hả?"
Hạ Lan tò mò, lén kéo áo Tần Vân Dập, hỏi nhỏ: "Bộ nhà đó có thù hằn gì với Cố Diên à?"
Tần Vân Dập đáp qua loa: "Con nít đừng hỏi nhiều."
Hạ Lan tức tới phồng má, thụi thẳng vào hông hắn: "Không nói thì thôi."
Chu Minh Dật thấy cảnh đó, lập tức làm bộ đau khổ: "Dám ve vãn trước mặt chó độc thân. Giữ ý tứ chút coi."
Chu Minh Tuyên tiếp lời: "Có Omega ngoan ngoãn đáng yêu thế mà giấu kỹ gớm. Đúng là không coi anh em ra gì cả!"
Cả đám bu bám nhau mấy năm nay đã thấy Tần Vân Dập có Omega nào bên cạnh đâu. Hai anh em họ Chu nói qua nói lại hăng say, kéo theo cả chuyện "trước đây tụi tao còn lo mày bị bất lực".
Cho đến khi Omega chủ động lên tiếng giải thích cho Tần Vân Dập: "Không phải đâu ạ."
Cậu vừa mở miệng, ba người còn lại đã quay đầu lại nhìn.
Hạ Lan ngượng ngùng cười, cúi đầu xoa bụng mình: "Bọn em mới quen nhau tuần trước thôi. Tụi em cưới vì em mang thai rồi ạ."
Không khí trong phòng bỗng chốc rơi thẳng xuống đáy.
Đến cả Cố Diên đang hờn dỗi gẩy gẩy vết nước trên bàn cũng phải ngước mắt sang nhìn Tần Vân Dập đầy khó hiểu.
Tần Vân Dập thấy nhức nhức cái đầu. Ở đây toàn là bạn bè, bốn nhà cũng là chỗ thế giao, hắn không sợ cả đám này đi rêu rao chuyện Omega chưa cưới về nhà đã có bầu.
Hắn giấu nhẹm chuyện đó vì mấy tên còn lại chơi bời bao năm nay đâu có chuyện gì xảy ra. Thế mà hắn mới lần đầu đã làm ra thành tích thế này.
Tần Vân Dập có cảm giác ánh mắt ba đứa kia hiện chữ "Ngu" to tướng khi nhìn mình.
Cả phòng tự dưng im bặt. Hai anh em to mồm giờ cũng im re, mặt mày đầy vẻ không thể tin nỗi. Hai thằng muốn mắng gì đó nhưng vì có Hạ Lan bên cạnh nên đành ngậm miệng lại.
Thấy bầu không khí có vẻ kỳ lạ, Hạ Lan giả bộ ngây thơ: "Em nói gì sai ạ?"
"Không sao, đừng để ý tụi nó."
Tần Vân Dập hiểu là Omega cố ý nói vậy. Nhưng đang ở ngoài, hắn không định vạch trần trước mặt người khác làm gì.
Các món ăn lần lượt được bày lên. Ba đứa còn lại ăn uống chẳng ra mùi vị gì, thỉnh thoảng lại lén liếc trộm người bên cạnh, như thể đang chờ xem ai sẽ lên tiếng trước.
Còn thủ phạm thì ăn uống ngon lành. Cũng chỉ còn Hạ Lan là còn tâm trạng ăn uống tỉnh bơ, gặp món nào ngon còn gắp bỏ vào chén Tần Vân Dập.
Giọng cậu ngọt như rót mật: "Món này ngon lắm nè, ông xã ăn thử đi."
Tần Vân Dập không động đũa mấy, nhưng Omega gắp gì hắn cũng đều im lặng ăn hết.
Nếu không phải chính miệng Omega nói hai người mới quen nhau chưa được một tuần, Chu Minh Dật còn tưởng đây là cặp đôi đang yêu nhau nồng nhiệt nữa đấy.
Bỗng nhạc chuông điện thoại Hạ Lan vang lên, phá tan bầu không khí ngột ngạt. Cậu ngượng ngùng đứng dậy: "Em ra ngoài nghe điện thoại chút."
Omega vừa đi, trong phòng như được thoáng gió. Chu Minh Dật nổ đầu tiên: "Vãi."
Chu Minh Tuyên nối gót: "Vân Dập, mày bị ngu hả?!"
Cả đám chửi nhau như cơm bữa. Nhưng lúc này, ai cũng thấy hành động của Tần Vân Dập đúng là hết thuốc chữa.
Cố Diên có vẻ bình tĩnh nhất trong ba người. Dù vẫn còn để bụng chuyện bị đe dọa hồi nãy, hắn chỉ nhìn bằng ánh mắt không tán đồng: "Mày định cưới cậu ta thật à?"
"Ừ. Hạ Lan đến nhà tao rồi. Ba mẹ tao cũng biết chuyện." Vừa nói, hắn vừa gắp miếng cả bỏ vào miệng. Đây là phần cá ban nãy Omega làm nũng nhờ hắn gỡ xương giúp. Giờ cậu ta ra ngoài nghe điện thoại rồi, không biết khi nào mới quay về nên hắn ăn luôn.
Chu Minh Dật vỗ bàn: "Cái này là úp sọt chứ gì nữa!"
Chu Minh Tuyên: "Chắc chắn là gãi bẫy!"
Cố Diên buộc tóc lại cho gọn, khinh bỉ nhìn hai anh em kia rồi mới quay sang hỏi lại lần nữa: "Thật sự muốn cưới?"
"Ừ."
Như nhớ ra điều gì, sắc mặt Tần Vân Dập đen thui: "Không cưới chắc cậu ta khóc nữa."
"Với lại nghe cậu ta nói là tao say mới xảy ra chuyện. Không cưới, lỡ cậu ta nổi máu tố giác thì chắc sang năm tụi mày vào trại thăm tao là vừa."
Chu Minh Dật: "Úp sọt chứ gì nữa."
Chu Minh Tuyên: "Không sao, cùng lắm khi nào rảnh thì anh em vào trại ngồi nhậu với mày."
Hai anh em lộ nguyên hình chỉ muốn hóng chuyện vui.
Ở trước mặt đám bạn, Tần Vân Dập không giấu kế hoạch của mình: "Chỉ làm đám cưới thôi mà. Đợi đẻ xong, tao ly hôn liền."
"Thật hả?" Cố Diên nhíu mày, rõ ràng chẳng tin. Hắn mới thấy hai người kia xà nẹo với nhau thắm thiết dữ lắm.
"Đừng có nói rồi lại lật kèo đấy nhé."
Chu Minh Dật lắc điện thoại trong tay: "Tao ghi âm rồi. Năm sau mà không ly hôn, đến đúng kỷ niệm ngày cưới tao gửi bản ghi âm này cho Hạ lan nghe."
Tình cảm của anh em mà suôn sẻ quá thì làm sao? Để anh em bọn nó khuấy động không khí là được chứ gì.
Tần Vân Dập nghiến răng ken két, nhịn ý định úp luôn tô canh lên đầu Chu Minh Dật.
"Tao cảm ơn tụi mày quá."
Cố Diên gặm miếng sườn, khıêυ khí©h nhìn Tần Vân Dập: "Cũng vừa hay, Omega mà bị bỏ chắc chắn buồn lắm. Tới lúc đó tao tranh thủ cưa luôn."
Hai anh em họ Chu đồng thanh hô to: "Gớm. Ly hôn mà mày cũng hốt nữa hả?"
Cố Diên nhếch môi: "Không phải có người không cần à. Với lại tao thấy Hạ Lan quen quen, biết đâu kiếp trước có duyên với nhau cũng nên. Em ấy còn đáng yêu, ngọt ngào như vậy, nhìn thôi đã muốn cắn rồi."