Chương 18

Tần Vân Dập dặn dò thêm trong nhóm chat.

Tần Vân Dập: [Đừng có đặt mấy chỗ linh tinh đấy.]

Cả đám hay tụ tập ở chỗ "không hợp trẻ con" cho lắm. Hắn sợ mình mà không nhắc trước là thể nào cái tên Cố Diên kia cũng đặt trúng mấy chỗ bậy bạ. Lỡ đâu làm Omega sợ nữa thì mệt.

Cố Diên: [Biết rồi, tao có chừng mực.]

Chu Minh Dật: [Có Omega rồi là khác hẳn ha.]

Chu Minh Tuyên: [Chứ gì nữa. Trước giờ có khi nào thấy nó kén chọn vậy đâu.]

Nói một hồi lại bắt đầu xàm xí. Tần Vân Dập tắt điện thoại, mặc kệ mấy thằng bạn lảm nhảm trong nhóm. Đằng nào lát nữa Cố Diên cũng gửi địa chỉ qua.

Rửa chén bát xong xuôi, Hạ Lan xếp gọn lại rồi ngó xuống bộ đồ trên người mình.

"Em có nên đi thay đồ gặp bạn anh không ạ?"

Ở nhà nên Hạ Lan chỉ mặc một chiếc áo thun xanh cùng quần đùi đen đơn giản.

"Có." Tần Vân Dập nhìn từ trên xuống dưới rồi phán: "Thay quần dài."

Chân cậu ta trắng quá. Mấy thằng kia thì "da^ʍ tà", không cần nghĩ cũng biết sẽ lại văng ra mấy câu đùa nhây. Nghĩ tới cảnh Hạ Lan ấm ức, phòng hờ trước còn đỡ hơn hắn mất công đi dỗ.

Hạ Lan ngơ ngác: "Quần dài á?"

"Ừ, sao?"

Không ngờ tên Alpha này lại bảo thủ thế. Khóe môi cậu cụp xuống, rõ ràng là không vui: "Nhưng em đâu có mang theo quần dài đâu."

Trong lòng thì âm thầm trợn trắng mắt. Trời nóng nực bực bội thế này ai lại mặc quần dài làm gì? Cậu muốn ăn mặc thoải mái mát mẻ thôi.

Cuối cùng vẫn là Tần Vân Dập chịu thua, đành phải để cậu mặc quần đùi đi. Chứ tối hôm qua dọn đồ cũng vội, trong vali giờ chỉ toàn là mấy cái váy hở hang, không phù hợp đi ra đường. Nghĩ lại thì quần đùi còn dễ chấp nhận hơn mấy cái váy kia.

Cố Diên chọn một quán ăn gia đình. Khách đến không nhiều, không gian yên tĩnh. Quan trọng nhất là trong phòng riêng không có mấy Omega mặc sườn xám xẻ tà ra vào rót rượu.

Khi Tần Vân Dập và Hạ Lan đến nơi, ba người kia đã ngồi đợi sẵn trong phòng. Vừa thấy Hạ Lan, cả bọn đồng thanh Oa! lên một tiếng, làm cậu giật mình, lùi lại nửa bước.

"Đừng có hù cậu ấy." Tần Vân Dập đặt tay sau lưng Hạ Lan, giữ cho cậu đứng vững. Sắc mặt hắn đen thui, liếc ba người đang cười hô hố kia đầy cảnh cáo.

Hắn giới thiệu sơ qua: "Hai thằng giống nhau như đúc kia, tóc tím là anh, Chu Minh Dật. Tóc xám là em, Chu Minh Tuyên. Còn người còn lại là Cố Diên."

"Đây là Hạ Lan, Omega tuần sau tao cưới."

Hạ Lan ngơ ngác gật đầu. Từ lúc bước vào phòng đến giờ, cậu đứng ngồi không yên, trông có vẻ không được tự nhiên cho lắm. Nếu biết trước đám bạn của hắn là ba người này thì cậu đã không đồng ý đến đây rồi.

Bởi vì cậu từng để ý đến hội bạn này.

Quán bar nơi cậu làm là chỗ sang trọng, nhưng chung quy lại vẫn là một quán bar. Lúc làm việc thì gặp mấy kẻ thừa cơ đông người lén lút thò tay sờ mó, khi tan ca thì gặp đủ kiểu say xỉn quậy phá.

Tiền lương cậu kiếm được mỗi đêm ở quán bar không hề ít. Nhưng vị khách nào tới đây không tiêu xài gấp mấy lần tiền lương nửa năm của cậu. Những người đó vừa có tiền vừa có thế, Hạ Lan không đắc tội nổi, chỉ đành mềm mỏng cho qua chuyện.

Đó cũng là lúc cậu gặp được Cố Diên. Có một hôm tan ca, cậu bị một kẻ bám theo về đến tận chỗ trọ. Trong lúc hoảng hốt, cậu lách vào một con hẻm tối. Người đàn ông say xỉn kia lại tưởng bở mình có cơ hội, định làm liều mặc cho cậu kháng cự.

Đúng lúc đó, một Alpha tóc dài bước tới. Hắn dùng sức đá bay cái tên say xỉn kia ra sau. Gã say rượu bị đánh cho một trận tơi bời, phải ôm mặt bỏ chạy. Hạ Lan biết được người cứu mình tên là Cố Diên.

Sự giúp đỡ đột ngột xuất hiện trong con hẻm tối đó như một vệt sáng, chiếu rọi vào ngày tháng âm u của Hạ Lan. Ông chủ quán bar lúc nào cũng bảo cậu nhịn, khách khứa trong quán thì vờ như không thấy ánh mắt cầu cứu của cậu. Chỉ có Cố Diên kéo cậu đứng lên trong thời khắc cùng cực nhất.

Chỉ tiếc là trong căn hẻm mờ mịt ấy, Hạ Lan không nhìn thấy rõ mặt Cố Diên, cũng chưa kịp giới thiệu tên mình cho hắn. Sau sự cố đó, Hạ Lan chịu không nổi nữa, phải chuyển ra ngoài khách sạn ở tạm.

Cậu đã nghĩ thông suốt. Nếu cả đời này cậu không thể thoát ra được tình cảnh này, cậu sẽ tự chọn một người trông "đỡ tệ" nhất để che chở mình.

Nghe nói Cố Diên và đám bạn hắn hay tụ tập ở quán bar, nghe nói hắn thấy Omega nào đẹp đẹp là chủ động, lại phóng khoáng. Quan trọng hơn là Hạ Lan thích khuôn mặt của hắn, trông có vẻ dễ gần hơn cái vẻ "hung hăng" của Tần Vân Dập.

Hôm đó cậu cố tình mặc bộ đồ khêu gợi, nhảy nhót uốn éo quyến rũ. Thấy ánh mắt đầy ý tứ của Cố Diên nhìn mình, cậu "bật đèn xanh", để mặc cho đối phương sờ đùi mình.

Cậu còn mua chuộc cả bartender để canh giờ, đến khi nào cả đám đó ra về thì cậu sẽ dàn cảnh "vô tình" gặp mặt. Ai ngờ vừa mới rời khách sạn đã gặp đúng người "hung dữ" nhất trong đám.

Cuộc đời đúng là biết trêu ngươi.

Hạ Lan nhỏ giọng thì thầm sát bên tai Tần Vân Dập: "Em biết Cố Diên. Hôm ở quán bar, hắn ta sờ đùi em."

Omega nói nhỏ bên tai Tần Vân Dập, vừa nói ánh mắt vừa len lén liếc sang Cố Diên ngồi phía đối diện.

Cố Diên lúc này đang ngồi chống cằm, đầy vẻ chán chường nhìn quanh. Thấy Hạ Lan nhìn mình, hắn lập tức nở nụ cười đúng chuẩn, còn nghịch ngợm nháy mắt một cái.

Đôi mắt đào hoa, cử chỉ thả thính thuần thục như muốn câu hồn người ta ngay tại chỗ.

Tờ thực đơn trong tay Tần Vân Dập bị bóp chặt đến nhăn nhúm. Hơi thở nóng ấm quanh quẩn bên tai, hắn vừa cố vuốt phẳng lại tờ giấy, vừa nghe Omega thì thầm: "Hắn ta vừa mới chớp mắt với em nữa kìa."

Như sợ Tần Vân Dập hiểu lầm, cậu cẩn thận giải thích: "Em không có thả thính hắn đâu đó."

Chỉ cần là Alpha bình thường thì ai chịu nổi cảnh bạn thân mình "liếc mắt đưa tình" với Omega nhà mình. Nhưng Tần Vân Dập trông có vẻ khá bình tĩnh: "Biết rồi."

Chỉ có điều, bàn tay hắn đã nổi hết cả gân xanh. Đúng là "bình tĩnh" thật.

Thế mà Hạ Lan còn thêm dầu vào lửa: "Sao hắn không nhìn thực đơn đi mà cứ nhìn em chằm chằm vậy? Nhìn nữa là em ngại lắm." Omega thở dài, như thể mình rất vô tội.

Hạ Lan chưa từng quen ai, nhưng từ khi còn đi học cậu đã nghe nói Alpha có tính chiếm hữu rất cao. Cậu tò mò muốn biết cái người chỉ muốn cưới cậu vì đứa nhỏ trong bụng kia có nổi máu ghen rồi trở mặt với bạn bè vì mình không.

Im lặng một lúc lâu, Hạ Lan mới nghe Tần Vân Dập bình thản nói: "Gọi món đi." Nghe có vẻ như chẳng có chuyện gì cả.

Xem ra tính chiếm hữu của Alpha cũng đâu có đáng sợ đến vậy. Cậu quăng luôn chuyện đó ra sau đầu, tiếp tục xích lại gần Tần Vân Dập nghiên cứu thực đơn.