Chương 17

"Tôi lọ mọ cả hai tiếng mà cậu chỉ ăn bấy nhiêu đó thôi hả?"

Tần Vân Dập khoanh tay nhìn Hạ Lan ôm nửa bát mì cắt, ăn từng miếng nhỏ xíu, rồi lại cay đắng liếc sang đĩa gừng hắn vừa nhặt ra mà cười khổ. Lười phải nhặt gừng ra hai lần, hắn chuẩn bị hẳn hai bát đầy, định bụng để Hạ Lan ăn cho đã. Thế mà cậu ta chỉ lấy đúng nửa bát.

Hắn phải vừa chuẩn bị nguyên liệu, vừa nấu nướng mệt muốn bở hơi tai. Hắn tự múc cho mình một bát đầy ụ để trên bàn. Càng nhìn cái dáng ăn của Hạ Lan, hắn càng thấy thật uổng phí công sức mình cực khổ.

Trong điện thoại, một chú mèo con đang quay lưng lại với chủ. Nó len lén thò chân vào quào con cá trong bể. Lúc này Hạ Lan đã bị chú mèo nhỏ đáng yêu kia hút hồn, trong đầu chỉ còn mỗi câu "dễ thương quá". Cậu loáng thoáng nghe Tần Vân Dập nói gì đó, nhưng chẳng thèm nghe kỹ, chỉ ậm ừ cho xong.

Nhìn là biết chẳng thèm để ý lời hắn nói. Thấy Hạ Lan dán chặt hai mắt vào màn hình, Tần Vân Dập bất lực lắc đầu. Omega nhà người ta là cục cưng ngọt ngào, Omega nhà hắn thì chỉ giỏi mỗi khoảng làm nũng, còn lúc cần thì đến người ta nói gì cũng chẳng thèm nghe.

Video kết thúc với cảnh mèo con trượt chân rớt tõm xuống bể cá. Hạ Lan tắt điện thoại, lúc này mới sực nhớ ra trước mặt còn một anh Alpha bị mình ngó lơ. Cậu gặp một đũa mì, cười ngọt ngào với Tần Vân Dập: "Ông xã em làm mì ngon nhất thế giới luônnn."

Giọng điệu nũng nịu đến chảy nước làm Tần Vân Dập nổi hết da gà.

Hắn cúi đầu nhìn tin nhắn mình mới vừa gửi trong nhóm chat: [Còn nấu ăn cho Omega nữa thì tao làm chó!] Thấy còn sớm, chưa ai kịp trả lời, hắn vội vàng bấm gỡ.

Nể mặt Omega khen mì cắt hắn làm ngon, Tần Vân Dập tự nhủ lần sau cậu ta có nài nỉ thì hắn miễn cưỡng nấu thêm một lần vậy.

Vừa mới gỡ tin nhắn xong, trong nhóm đã có người nhảy ra gửi ảnh chụp màn hình.

Cố Diên: [Hình ảnh]

Cố Diên: [May tao chụp lại kịp.]

Trong ảnh là nguyên tin nhắn vừa bị Tần Vân Dập thu hồi lại.

Hắn mới cúi đầu ăn một miếng mì, chưa kịp bắt Cố Diên thu hồi lại. Thế mà mấy thằng kia cũng hùa theo, thay phiên nhau gửi lại ảnh chụp. Cả khung chat hiện một dãy câu "Còn nấu ăn cho Omega nữa thì tao làm chó!". Nhìn thôi cũng đủ thấy nhức nhức cái đầu.

Tần Vân Dập im lặng nhìn sang Omega đang ngồi ngoan ngoãn phía đối diện. Cậu đã ăn xong, bát đũa đặt ngay ngắn trên bàn. Thấy hắn nhìn, cậu còn hơi nghiêng đầu, chớp mắt ra vẻ vô tội.

Mấy đứa trong nhóm chat vẫn chưa chịu dừng, bắt đầu cá cược xem hắn trụ được mấy ngày trước khi lật kèo.

Chu Minh Dật: [Ai hôm qua còn bảo Omega là đồ phiền phức ấy nhỉ?]

Cố Diên: [Thế mà hôm nay đã làm bữa sáng tình yêu cho Omega rồi.]

Thấy thêm dầu vào lửa chưa đủ, mấy đứa bạn còn lôi cả ảnh chụp màn hình lời phàn nàn hôm qua của Tần Vân Dập ra. Đúng kiểu vả mặt liên hoàn.

Tần Vân Dập biết mình càng nói sẽ càng bị chọc, nên hắn chọn cách nhịn cho trôi. Hắn lặng lẽ ăn hết bát mì, mặc kệ mấy thằng bạn đùa giỡn ầm ĩ trong nhóm chat.

Cho đến khi Cố Diên tag tên.

Cố Diên: [@Văn Dập dắt Omega nhà mày cho tụi tao gặp mặt chút chứ?]

[Đúng đó, sắp cưới tới nơi rồi mà chưa ra mắt với anh em. Kỳ quá nha!]

[Dù gì cũng rảnh mà, dắt ra chơi tí có mất miếng thịt nào đâu.]

Trong nhóm đột nhiên nổi lên làn sóng "đòi gặp Omega". Nhìn hai chữ "dắt ra chơi" kia, Tần Vân Dập thấy ngứa mắt hết sức. Bọn này nói năng không biết giữ mồm giữ miệng, cái gì cũng nói được. Dùng những lời lẽ như thế với Hạ Lan, hắn bỗng thấy thiếu tôn trọng.

Omega đang mang thai lại càng nhạy cảm, dễ bị tổn thương. Cả hội bạn của hắn toàn mấy cẩu Alpha độc thân, mồm mép thì tục tĩu. Lỡ đâu cho hai bên gặp nhau, bọn kia văng bậy hay lỡ lời nói gì làm Hạ Lan tủi thân, cuối cùng người đi dỗ vẫn là hắn.

"Ăn xong chưa?"

Đột nhiên nghe Omega hỏi, Tần Vân Dập theo phản xạ gật đầu. Hạ Lan thấy vậy liền đứng lên gom phần bát đũa của mình, chồng chung với phần của hắn rồi mỉm cười: "Vậy để em đi rửa bát nhaaa." Nói xong, cậu ôm chồng bát đũa vào bếp.

"Khoan đã, trong bếp có máy rửa chén đấy, không cần tự rửa đâu."

Sợ Omega mới tới nhà không biết, hắn vội vàng đuổi theo sau. Ai ngờ đến nơi đã thấy Hạ Lan nhét hết bát đãu vào máy. Thấy hắn hấp tấp chạy vào, cậu còn tỏ ra ngạc nhiên: "Em biết mà."

Hắn biết ngay mà. Omega thà chịu nóng, không cắm điện điều hòa để tiết kiệm tiền mà vẫn dùng máy giặt thì sao có thể chịu khó rửa bát được chứ.

Tần Vân Dập dở khóc dở cười: "Đúng là quỷ lười."

Không để Omega cãi lại, hắn đổi chủ đề: "Đám bạn hay tin tôi sắp cưới, cứ đòi gặp cậu. Cậu muốn đi không?"

Bất ngờ là Hạ Lan không thắc mắc gì đã gật đầu ngay: "Đi chứ."

Thấy cậu đồng ý nhẹ nhàng như vậy, ngược lại là Tần Vân Dập lại thấy lo: "Mấy thằng đó toàn đám Alpha độc thân thôi, tụi nó có nói năng gì khó nghe thì cậu cứ lơ đi. Miệng mồm tụi nó nói bậy nói bạ quen rồi, sửa không nổi."

Đám bạn thân chí cốt nào ngờ mình vừa bị thằng bạn mình nói xấu cho một trận.

"Vâng." Hạ Lan ấn nút khởi động máy rửa chén, quay sang làm nũng: "Là bạn anh thì em không để bụng mấy chuyện đó đâu."

Tần Vân Dập chỉ khẽ "ừ", tự dưng thấy hôm nay Omega dễ chiều đến lạ.

Hắn nhắn tin vào trong nhóm.

Tần Vân Dập: [Hạ Lan đồng ý rồi. Trưa đi ăn một bữa.]

Chu Minh Dật: [@Cố Diên mày đề xuất thì lo bao chầu này đi đấy.]

Cố Diên: [Bao thì bao, tao còn thiếu tiền chắc?]

"Làm như mấy trăm năm chưa thấy Omega hay gì." Tần Vân Dập vừa đọc tin nhắn vừa lầm bầm trong miệng.

Hạ Lan ở một bên thì kéo cái ghế đẩu nhỏ ngồi canh máy rửa chén chạy. Nghe Tần Vân Dập lầm bầm, cậu tò mò: "Bạn anh nói gì à?"

"Không có. Mấy đứa khen tên em hay." Nhìn đống tin nhắn tào lao trong nhóm, hắn đành bịa ra một câu nghe "đàng hoàng" nhất.

Còn câu "nghe tên đã biết mỹ nhân" thì hắn giếm lại. Nói vậy có khác gì bình phẩm ngoại hình người ta đâu, không nên nói ra thì hơn.

"Hehe, em cũng thấy tên em hay." Cái tên này là thứ duy nhất cha mẹ cậu để lại sau khi qua đời. Bây giờ có người khen tên mình, nụ cười trên môi cậu càng thêm rạng rỡ.