Chương 16

"Lắm chuyện." Chê thì chê, chứ Tần Vân Dập vẫn tự uống cái hộp sữa lạnh đó rồi lấy ra một hộp sữa để ở ngoài, đặt lên bàn.

Hạ Lan nhận lấy, quen miệng nịnh nọt: "Chồng em là số một!"

"Đừng hở tí là làm nũng." Hai tai hắn đỏ bừng, Tần Vân Dập giục: "Không phải đói à? Nói đi, muốn ăn gì."

Thấy Omega còn do dự, hắn mạnh miệng: "Không có công thức nào trên mạng mà tôi không làm được."

"Mì cắt!" Hai mắt Hạ Lan sáng rực, còn mở sẵn video hướng dẫn trong điện thoại ra.

"Anh xem hướng dẫn nè."

Cậu thèm món này lâu lắm rồi. Video đã lưu vào mục yêu thích mà mãi chưa dám thử. Nhất là đoạn dùng dao cắt bột, cậu sợ mình mà trượt tay một cái là từ mì cắt thành món "thịt cắt".

Tần Vân Dập cầm điện thoại, tua nhanh xem qua một lượt, rồi tự tin nói: "Chẳng có gì khó."

"Nhưng ủ bột phải mất ba mươi phút lận, cậu không đói à?"

Đợi tô mì cắt mình mơ ước bấy lâu, Hạ Lan thấy cái bụng này nhịn đói chút cũng chẳng sao. Cậu cười hề hề: "Em ăn ít bánh quy cho đỡ đói cũng được ạ. Không sao đâu."

Rõ rồi chứ gì nữa. Hôm nay Omega quyết tâm phải ăn cho bằng được tô mì cắt này. Thấy dưới video hiện nút "đã lưu", Tần Vân Dập càng thêm tin chắc đây là âm mưu cậu ta ấp ủ từ trước.

"Cho tôi mượn điện thoại."

Hạ Lan đang lục tìm đồ ăn vặt, không nghĩ ngợi đã đáp: "Được ạ."

Đến khi cậu ôm cả đống snack về bàn, định vừa ăn vừa lướt video xem thì mới nhận ra mình vừa mới đồng ý chuyện gì.

Đâu phải chỉ có điện thoại cậu mới có video hướng dẫn đó đâu!

Hạ Lan xé gói bánh gấu, cậu tưởng tượng cái đầu gấu trên bánh là Tần Vân Dập, rồi bẻ rắc một cái. Cậu hậm hực bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. Cái tên Alpha này cố tình lấy điện thoại cho cậu ngồi không chán chết chứ gì!

Ngồi chơi không có gì làm, Hạ Lam ôm túi thịt khô vào bếp "giám sát". Vừa vào đã thấy cảnh Tần Vân Dập điều chỉnh máy nhào bột. Cậu ra vẻ kinh ngạc: "Sao anh lại dùng máy nhào bột?"

Giật mình, Tần Vân Dập suýt nữa bấm nhầm nút khởi động. Hắn quay phắt đầu lại, nổi cáu: "Cậu muốn tôi nhào bột bằng tay à?"

Giọng điệu hắn kiểu: Hạ Lan mà dám gật đầu một cái là hắn đình công, không làm gì hết.

Thấy hắn lạnh mặt, Hạ Lan nhanh trí: "Em nghe nói nhào bằng tay ngon hơn. Không phải là em muốn ăn đâu, là em bé muốn ăn đó. Em bé còn nhỏ, cần bồi bổ dinh dưỡng mà."

Hừm, nghe cũng có lý.

Tần Vân Dập nhìn chằm chằm túi thịt cay đỏ choét trong tay cậu: "Đồ dinh dưỡng cậu nói đấy hả?"

Hạ Lan tỉnh rụi: "Cái này là em sợ anh đói nên mới mang xuống cho anh ăn đó."

Tần Vân Dập bật lại ngay: "Ồ, thế hóa ra tới lượt tôi là cậu cho mấy đồ không có dinh dưỡng thế à?"

Lần đầu tiên trong đời Hạ Lan bị lép vế. Giữ vững nguyên tắc "cãi không lại thì bịt miệng", cậu nhanh tay bốc một miếng thịt khô nhét vào miệng Tần Vân Dập, rồi lảng qua chuyện khác: "Nhào bột đi, anh xem em đói đến nỗi không cãi lại anh rồi nè. Lỡ em bé đói tới choáng luôn thì sao!"

Nể tình cậu ta "đút" mình ăn xem như nhận thua, Tần Vân Dập dịu lại: "Nể mặt con đấy."

Dù sao Hạ Lan cũng đang vất vả mang thai con của hắn. Hắn chịu khó nhào bột bằng tay làm một mẻ mì cắt cũng không quá đáng.

"Haizzz..." Vừa nhào bột, hắn vừa thở dài ra vẻ đáng thương.

Thấy Omega nhìn qua, hắn mới lên tiếng: "Nói là mang đồ ăn cho tôi, thế mà cuối cùng là cậu ăn hết. Tôi thì vừa đói bụng vừa phải làm việc nặng."

Hạ Lan khựng lại. Xong rồi, bị hắn ta học chiêu "bán thảm" rồi.

"Đây, há miệng ra nè. A..." Hạ Lan bóc thêm mấy miếng thịt khô, canh lúc Tần Vân Dập há miệng thì nhét hết vào.

Muốn ăn à? Đó, ăn đi. Cay chết cho biết mặt.

Thật ra Hạ Lan rất thích nấu ăn. Trên điện thoại cậu lưu đầy mấy video hướng dẫn cách nấu đủ thứ món, nhưng cũng chỉ nằm mãi ở một chỗ. Vì lần nào cậu bắt tay vào làm cũng chỉ ở mức miễn cưỡng "ăn được". Biết mình không có năng khiếu, cậu chuyển sang xem người ta nấu ăn cho sướиɠ mắt.

Ngược lại, Tần Vân Dập là công tử sống trong nhung lụa từ bé. Thế mà lúc làm mấy chuyện bếp núc lại ra dáng phết. Không hề có cảnh luống cuống, vừa thêm nước vừa nhào bột trong hỗn loạn như Hạ Lan tưởng tượng.

Hơn hẳn lần đầu tiên cậu học nhào bột theo video. Nghĩ vậy, Hạ Lan thoáng chút thất vọng. Cậu còn muốn xem trò cười của hắn mà. Nhưng thế này xem ra, tô mì cắt của cậu sẽ bình an vô sự.

Ăn thịt khô cũng ngán, Hạ Lan đút hết phần còn lại cho Tần Vân Dập, tiện thể khóa luôn cái miệng nói nhiều của hắn lại.

Trong lúc ủ bột, Tần Vân Dập tranh thủ thời gian chuẩn bị thịt. Vừa băm xong hành, gừng, tỏi theo video, người đang im lặng xem từ nãy đến giờ bỗng buông một câu: "Em không ăn gừng."

Tần Vân Dập chẳng thèm chiều theo, vẫn đổ hết nguyên liệu vào chảo: "Không nấu thì không được kén chọn."

Thấy Omega bĩu môi tỏ vẻ ấm ức, Tần Vân Dập thở dài: "Khi nào ăn thì gắp ra."

Hạ Lan vẫn không vui. Tần Vân Dập bó tay, bất đắc dĩ nhượng bộ tiếp: "Rồi rồi, lát nữa tôi gắp cho."

Chẳng biết cái tính tình này từ đâu ra. Trái ý một chút là cái mặt như sắp khóc.

"Yeah, chồng em là nhất."

Nghe khen, Tần Vân Dập tự tán thành trong bụng. Hắn cũng thấy hắn đúng là Alpha tốt nhất thế giới. Omega muốn ăn mì hắn làm liền, không ăn gừng hắn gắp ra liền. Đầy đủ dịch vụ từ A đến Z.