Chắc hắn ngủ tới lú đầu rồi, chứ sao lại có chuyện nghe Omega sai hắn đi nấu ăn chứ. Hắn quay người định ngủ tiếp, mắt nhắm tịt mà vẫn lầu bầu với Hạ Lan: "Đừng làm ồn nữa."
"Đừng ngủ mà!" Hạ Lan quỳ ngồi trên giường, đưa tay bóp mũi hắn.
"Mau dậy đi, em bé bị anh bỏ đói sắp chết rồi!"
Tần Vân Dập đang lơ mơ thì bị ép phải mở mắt. Hắn mơ màng phản bác lại: "Lớn tướng rồi còn bé bé cái gì, không biết xấu hổ à."
Hạ Lan: "..."
Omega mồm mép sắc bén như dao lại bị chặn họng. Cậu trợn mắt, bất lực nhìn Tần Vân Dập kéo chăn lên trùm đầu. Chắc chắn tên này ngủ đến ngáo rồi!
Hạ Lan cúi xuống giật cái chăn đang che mặt hắn ra, giọng điệu dịu dàng mà lời nói thốt ra lại dọa người ta hú hồn: "Anh không dậy là em đói quá sảy thai đó!"
Có đói bụng một chút, "em bé trong bụng" cũng chẳng có vấn đề gì. Nhưng Hạ Lan vẫn dùng cái cớ đó để hù hắn đấy. Quả nhiên, vừa nghe đến hai chữ "sảy thai", Tần Vân Dập lập tức bật dậy như bị giật điện: "Đừng hoảng, bình tĩnh! Bình tĩnh! Để tôi gọi bác sĩ tới... Không được, lâu quá... Để tôi đưa cậu tới bệnh viện trước."
Hắn còn chưa tỉnh ngủ hẳn, trong đầu óc lúc này chỉ vang mỗi hai chữ "sảy thai". Miệng thì bảo đừng hoảng, nhưng hắn thì luống cuống như kiến bò trên chảo. Hạ Lan còn chưa kịp phản ứng lại, hắn đã nhảy xuống giường. Đầu tiên là chộp lấy điện thoại rồi bỏ xuống, sau đó quay sang lục tìm chìa khóa xe trên bàn.
Kẻ đầu têu thì ngồi ngây ra trên giường. Hạ Lan không ngờ hắn lại phản ứng dữ dội đến vậy. Nhìn Tần Vân Dập loay hoay tìm chìa khóa, cậu xấu hổ muốn chết, không dám nói thật là mình bịa chuyện để xin bữa sáng.
Cậu cúi đầu lí nhí: "Không phải, không sảy đâu. Em nói bậy thôi."
Cậu trêu chọc Tần Vân Dập không ít lần, nhưng cậu biết hắn rất coi trọng đứa nhỏ trong bụng này. Hạ Lan thở dài, tự dưng lại lấy chuyện đó ra giỡn làm gì không biết.
"Thật không?" Tần Vân Dập vẫn nắm chặt chìa khóa xe, chưa thấy yên tâm.
"Hay mình cứ đi bệnh viện kiểm tra cho chắc."
Hôm qua hắn có lướt qua cuốn "Cẩm nang làm cha", bị dòng "ba tháng đầu dễ sinh non" làm cho toát mồ hôi hột. Đến cả lúc ngủ cũng mơ thấy cảnh Hạ Lan ngồi trên lan can bị trượt ngã.
"Thật mà."
Hạ Lan căng thẳng siết chặt ga giường. Cậu chẳng ưa bệnh viện chút nào. Lần đầu đến đó, cậu đã gặp cú sốc lớn khi nghe bác sĩ phán một câu "khó mang thai", sau đó còn bị nhà cậu chế giễu là Omega dị tật.
Dù giờ đã uống thuốc "giả mang thai", cũng đã đến bệnh viện để kiểm tra đúng là có biểu hiện "mang thai", nhưng cậu vẫn sợ bị lộ. Cậu xoa bụng, cố gắng bình tĩnh: "Chắc chỉ là đói bụng thôi."
Thấy sắc mặt cậu hồng hào, chẳng giống như người gặp vấn đề, Tần Vân Dập mới yên tâm đi đôi chút. Phản xạ đầu tiên của hắn là nhào lên giường ngủ tiếp.
Hắn nhảy lên giường, úp mặt vào chăn, nói: "Mười giờ dì giúp việc mới nấu ăn. Cậu xuống bếp tìm gói cháo hay mì tôm gì ăn tạm đi."
Ông bà Tần bận bịu, lúc nào cũng đi công tác nên ít khi ở nhà. Còn hắn thì đúng kiểu thiếu gia, giấc ngủ đã nông lại thêm tính khí nóng nảy. Hắn ghét nhất khi còn sớm mà dưới lầu đã ồn ào làm hắn mất ngủ, nên cố tình bảo mấy người giúp việc sau mười giờ hãy qua.
Sợ mấy ngày bỗng dưng dậy sớm thấy đói, Tần Vân Dập có chuẩn bị sẵn mấy túi đồ ăn đóng gói ở bếp. Có khi mua về, để đó đến hết hạn, hắn vẫn bổ sung vào kho đồ ăn đều đều.
Nghĩ tới Omega đang mang thai, hắn lầu bầu nói thêm: "Trong điện thoại tôi có số của dì giúp việc. Cậu gọi dì ấy tới làm bữa sáng cũng được. Mật khẩu là sinh nhật của tôi: 0927, cậu tự mở máy đi."
Nói xong, hắn trở mình, kéo chăn lại ngủ tiếp.
"Nhưng em muốn ăn món anh nấu cơ." Hạ Lan vừa làm nũng vừa "thật thà" chộp lấy điện thoại hắn.
Đang bấm mật mã để mở khóa, thì Tần Vân Dập đã bực bội hất chăn dậy: "Rồi rồi, để tôi nấu. Cậu mà ăn không hết là..."
Liệu hồn.
Nhưng nghĩ Omega đang trong thời kỳ "nhạy cảm", hắn nuốt hai chữ đó vào bụng.
Hạ Lan ngơ ngác. Cậu nghĩ Alpha thì hay sĩ diện, thích người yêu dựa dẫm mình nên cậu mới cố tình làm nũng cho ra dáng chút. Cậu không ngờ hắn lại thật sự bật dậy đi đánh răng rửa mặt.
Miệng cứ lầm bầm khó chịu, mà cơ thể thì chuẩn bị không sót thứ gì. Hạ Lan cười, đặt lại điện thoại lên bàn rồi quay qua nịnh nọt người đang đứng trong phòng tắm: "Tuyệt quá! Sắp được ông xã tự tay làm bữa sáng cho nè!"
Trong nhà tắm vọng ra tiếng Tần Vân Dập vừa ho vừa gào: "Đừng có gọi bậy!"
"Anh bảo em gọi ông xã mò."
Tần Vân Dập lau mặt qua loa, ngậm chặt miệng không thèm đáp. Omega vừa ngủ dậy là mồm mép bén hẳn, hắn cãi không lại.
Thôi nhường một chút cho yên nhà yên cửa.
Tần Vân Dập có thể không giỏi chuyện gì, riêng chuyện nấu nướng hắn làm được tất. Từ hồi nhỏ xíu, hắn đã bị mẹ "tẩy não": "Alpha mà biết nấu ăn là được cộng điểm đấy, dễ giữ chân Omega nhà mình."
Hắn chẳng thèm nấu ăn cho Omega đâu, nhưng dưới sự đốc thúc của mẹ, tay nghề của hắn không đến nỗi tệ. Chỉ tiếc là quá lười, biết nấu rồi là chẳng động tay được một lần.
Hắn lấy hộp sữa trong tủ lạnh, đặt trước mặt Hạ Lan đang đói muốn xỉu: "Uống chút lót dạ. Muốn ăn gì, nói."
Còn có cả dịch vụ gọi món nữa ha! Hạ Lan ngạc nhiên, chạm tay vào hộp sữa trên bàn, giọng nũng nịu: "Dạ dày em yếu, không uống lạnh được."
Bắt Omega đói meo uống sữa lạnh. Hạ Lan lại có thêm nhận thức mới về tên Alpha "thẳng đυ.t" này.