Chương 14

Một giờ sáng, Tần Vân Dập lướt xem video một hồi mới thấy buồn ngủ. Omega thì ngủ say như chết ở bên cạnh, còn chiếm mất nửa cái giường.

Omega lúc ngủ lại trông rất ngoan. Nhìn cái má phúng phính của Hạ Lan, bỗng dưng hắn thấy ngứa tay. Hắn xoa ngón tay với nhau, chột dạ liếc trái liếc phải, rồi nhỏ giọng gọi: "Hạ Lan?"

Thấy người trên giường không có phản ứng gì, hắn mới yên tâm. Tần Vân Dập rón rén chọt tay vào má Omega, còn không nhịn được cảm thán: "Đúng là mềm thật!"

Nhớ lại mấy trò cậu ta trêu chọc mình hôm nay, hắn nhéo thêm một cái: "Ngủ như heo này."

Coi như nể tình Omega ngoan ngoãn cho hắn nhéo má, hắn tạm tha cho cậu chuyện trêu ghẹo hắn lúc tối.

Làn da của Omega vừa mỏng vừa mềm, Tần Vân Dập nhéo rất nhẹ tay mà một bên má cậu đã đỏ ửng. Hắn giật mình, vội vàng rụt tay về ngay. Hắn tắt đèn cái rẹt rồi chui đầu vào chăn như sợ Hạ Lan mơ màng phát hiện ra.

Nhưng hắn đợi một hồi lâu vẫn thấy bên kia im re. Tần Vân Dập he hé mắt nhìn sang. Trong bóng tối không thấy rõ mặt, nhưng nhìn tư thế nằm, hắn đoán được Hạ Lan vẫn chưa hề tỉnh giấc, chỉ giữ nguyên tư thế ngủ như ban nãy.

"Đem cậu đi bán chắc cậu cũng chẳng biết." Tần Vân Dập lầm bầm, rồi ngáp một hơi dài. Cơn buồn ngủ càng lúc càng dâng lên.

Hắn đã quen thức khuya, bình thường giờ này mới là giờ sinh hoạt ban đêm của hắn. Hắn ít khi ở nhà, mà cũng chẳng bao giờ đi ngủ sớm. Vậy mà khi nằm cạnh Omega, mùi dâu tây chua ngọt thoang thoảng làm lòng hắn dịu xuống. Hắn hiếm khi thấy buồn ngủ đến như vậy.

Thảo nào mấy thằng bạn cưới vợ rồi là không thèm đi chơi với bọn hắn. Bên cạnh có Omega vừa thơm vừa mềm thế này, còn ai muốn bỏ vợ bỏ con ra đường hú hí với đám đực rựa nữa. Tần Vân Dập khẽ thở dài rồi chầm chậm nhắm mắt lại.

Chưa kịp ngủ sâu thì bốp! một tiếng. Tần Vân Dập lơ mơ choàng tỉnh giấc, cảm giác như mới vừa bị ai tát một phát vào mặt. Hắn trợn to mắt, thấy còn nguyên bàn tay đang đè lên sống mũi mình.

Thủ phạm là ai đã quá rõ.

Omega hồi nãy nằm cuộn tròn người, giờ đã đổi sang tư thế khác. Cậu dang cả hai tay hai chân ra, người thì chưa lấn qua cái "vạch phân chia" bằng gối ôm kia, nhưng tay lại vung hẳn sang, vô tình tặng cho Tần Vân Dập một cái tát trong mơ.

Lực vả cũng nhẹ thôi, Alpha như hắn hào phóng, không thèm chấp cái kẻ đang ngủ không biết trời trăng kia. Hắn nhẹ nhàng nâng cánh tay đang vung vẩy về lại phần giường của cậu.

"Còn vung qua nữa là tôi bẻ tay." Thừa lúc Omega ngủ say không nghe thấy gì, Tần Vân Dập lẩm bẩm dọa một câu nghe cho đỡ tức.

Đẩy tay qua xong, hắn về lại chỗ của mình. Mí mắt dần nặng trĩu, rồi từ từ nhắm mắt lại lần nữa. Nhưng lần này cũng chẳng yên giấc được bao lâu. Hắn đang vào giấc tới nơi thì lại thấy có gì đó đè lên đùi mình.

Tần Vân Dập không hề nghĩ Omega mình sắp rước về nhà lại có dáng ngủ thảm họa đến vậy. Nghĩ mà tức! Hồi nãy hắn còn thấy cậu ta nằm cuộn tròn lại trông vừa dễ thương vừa vô tội nữa chứ!

Chắc do hắn đặt tay cậu về không đúng thế, làm Hạ Lan ngủ không được thoải mái. Thế là cậu lại đổi sang tư thế khác, từ từ lấn chiếm sang phần giường của Tần Vân Dập. Cậu nằm nghiêng, ôm chặt cái gối ôm ở giữa, chân trái thì co lên, đúng lúc đè lên đùi Tần Vân Dập.

Cánh tay thì chưa vượt, chứ chân thì lấn rào rồi!

Tần Vân Dập im lặng nhìn chằm chằm Hạ Lan trong bóng tối. Nếu không phải nhịp thở của cậu vẫn đều đều, hắn nghi ngờ cậu đây là cố tình trả thù lại vụ nhéo má ban nãy.

Chịu thôi biết sao giờ. Tần Vân Dập đành phải âm thầm dịch người ra ngoài, nằm sát ở mép giường. Hắn trước giờ ngủ ngoan lắm, không sợ rớt xuống đất. Chứ đâu như ai kia!

May mà cậu ta lăn vào trong, chứ mà lăn ra ngoài rồi rớt xuống giường thì chẳng biết đường nào mà lần.

Trước khi ngủ lại, Tần Vân Dập với lấy điện thoại xem giờ. Ánh sáng hắt ra từ màn hình điện thoại làm hắn choáng cả mắt, nhìn kỹ mới thấy đã hai giờ sáng. Hắn thở dài, liếc qua Omega nằm cách mình một đoạn. Chắc lần này không quấy rầy đến hắn được nữa nhỉ?

Thế mà hắn nhắm mắt một hồi lâu lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Hồi nãy rõ ràng rất mệt, vậy mà giờ có nhắm mắt cũng tỉnh như sáo. Hắn bực bội xoay người, dù là đếm cừu hay nhớ lại mấy pha "quê độ" từ hồi nhỏ đến giờ, hắn càng nghĩ càng thấy tỉnh táo.

Tần Vân Dập vò tóc, vò một hồi cái đầu vuốt gel gọn gàng bị bới thành tổ chim. Hắn liếc nhìn về phía Omega, rồi lại lặng lẽ dời gối mình về lại giữa giường. Pheromone trên người Omega không nồng, phải lại gần mới ngửi được thoang thoảng.

Mùi dâu tây chua ngọt, làm lòng hắn dịu lại hẳn.

Hạ Lan có vẻ đã tìm được tư thế ngủ dễ chịu. Tần Vân Dập cố nhìn một lúc lâu, chắc chắn Omega không đổi tư thế nữa mới yên tâm đi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, lúc Hạ Lan thức giấc, thấy mình nằm úp người ngoài mép giường, tay phải thòng ra ngoài. Không hề có cảnh lăn tới tận cuối giường như mọi khi, cậu tự thấy mình quá là có ý tứ khi ngủ ở chỗ lạ.

"Vạch phân cách" tối hôm qua đã biến đi đâu mất. Chăn thì bị Tần Vân Dập kéo hết, gối ôm chẳng hiểu sao lại đè lên mặt hắn. Hạ Lan đi tìm cái gối ôm còn lại, thấy nó nằm chỏng chơ dưới đất.

Thừa lúc hắn chưa dậy, Hạ Lan len lén nhặt gối dưới đất lên, rồi tốt bụng kéo cái gối đang đè trên mặt hắn ra, đặt ngay ngắn lại chính giữa.

"Rồi đó, giờ là anh lấn rào nhé."

Hai chiếc gối ôm nằm thin thít ở giữa, mà chăn lại bị hắn ôm trọn, còn thò cả một chân sang phần của Hạ Lan. Omega nảy lên ý đồ xấu, cầm điện thoại chụp lại mấy tấm làm bằng chứng hắn "vượt rào" rõ ràng.

Đánh răng rửa mặt xong, Hạ Lan xuống nhà đi một vòng. Lúc đó đã bảy rưỡi sáng mà cả nhà im phăng phắc, đến cô giúp việc cũng không thấy đâu.

Hết cách, cậu đành quay về phòng.

"Dậy đi."

Bị gọi dậy, Tần Vân Dập còn mơ màng ngái ngủ. Đôi mắt đờ đẫn mở to, nhưng hồn thì còn một nửa. Tư thế ngủ của Omega đúng là quá kinh khủng, hắn bị hành đến ba bốn giờ sáng mới chợp mắt được chút. Giờ nhìn thấy mặt Hạ Lan, hắn còn tưởng mình đang gặp ác mộng.

"Gì?"

Giọng Tần Vân Dập còn khàn, hắn cố gắng tỉnh táo để nghe Hạ Lan nói.

Nhìn quầng thâm rõ rệt dưới mắt hắn, Hạ Lan do dự một lát rồi đổi cách nói: "Em bé đói rồi. Em xuống nhà không thấy gì ăn cả. Anh dậy nấu đồ ăn điiii."