Chương 13

Quần áo trong vali bị lôi ra ném tứ tung trên giường. Tần Vân Dập luống cuống tới độ túa đầy mồ hôi trên trán. Nhưng quần áo của Hạ Lan quả thật rất nhiều, hắn lật tới lật lui vẫn chưa moi ra được qυầи ɭóŧ với bộ đồ ngủ. Omega thì cứ thúc giục không yên trong phòng tắm: "Thấy chưa?"

"Đừng có hối, đang tìm!"

Tần Vân Dập lục lọi càng thêm nhanh. Đúng lúc hắn cuối cùng cũng mò được qυầи ɭóŧ nằm ở dưới đáy vali, trong phòng bỗng im ắng kỳ lạ.

Một tiếng cạch vang lên rất khẽ. Tần Vân Dập cúi đầu nhìn qυầи ɭóŧ trong tay, trong lòng thì thầm phán đoán không lẽ Omega chờ không nổi nữa nên ra ngoài rồi à?

"Sao anh còn cầm qυầи ɭóŧ của em thế? Mắc cỡ quá đi!"

Giọng điệu trêu chọc làm mặt mày Tần Vân Dập đỏ bừng.

"Không phải tôi tìm cho cậu à!" Hắn vội vã ném miếng vải đó lên giường như ném củ khoai nóng.

"Sao cậu ra đây?!"

Hắn muốn hỏi Omega có tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ra ngoài thật không, nhưng ai dám hỏi, đành uyển chuyển như vậy.

Hạ Lan đã khoác áo tắm dài, đứng đó nhìn Tần Vân Dập đang ngồi chồm hỗm bên giường với vẻ cười cợt. Hai tai hắn đỏ rực, đầu càng lúc càng cúi thấp như muốn chui luôn xuống khe gạch trên sàn.

Cậu cố tình giở trò: "Anh không đem đồ vào thì em đành phải đi ra thôi. Trong phòng tắm lạnh lắm, lỡ em bị cảm rồi lây cho em bé thì ai chịu?"

Alpha ngây thơ nào gặp phải cảnh này bao giờ. Hắn run giọng: "Đâu phải tôi không đem đồ vào đâu! Là chưa tìm ra!"

Hắn túm đại cái áo trên giường ném ra sau: "Mau mặc vào đi!"

Trêu hắn đúng là vui thật. Bây giờ Hạ Lan mới hiểu vì sao hồi trước ông anh hàng xóm cứ thích chọc cậu đến thế. Nhìn hai cái áo thun bị ném lăn lóc dưới sàn, cậu phụt một tiếng: "Em không có tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đâu."

Nhận ra mình bị chơi xỏ, Tần Vân Dập phừng phừng lửa giận. Hắn đứng bật dậy xả một tràng: "Sao? Trêu tôi vui lắm đúng không?"

Vui thật mà. Nhưng Hạ Lan nào dám nói thật. Thấy hắn sắp bùng nổ đến nơi, cậu lập tức ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi: "Em không cố ý mà." Cậu còn lí nhí trong miệng như oan ức lắm: "Do anh chỉ hỏi sao em ra ngoài thôi đó chứ."

Chưa để Tần Vân Dập đáp lời, Hạ Lan đã ra đòn trước: "Đó, anh nhìn xem, anh quăng quần áo của em đầy dưới đất rồi. Em nghe nói Omega đang mang thai không nên cúi người nhặt đồ nhiều đâu."

Cậu bĩu môi, mặt mũi đáng thương: "Thôi, em tự nhặt được, không sao ạ."

Đây mà là cưới vợ cái gì, là rước tổ tông về thờ thì có! Dù biết thừa Hạ Lan đang diễn, hắn vẫn mềm lòng trước vẻ mặt "tủi thân" đó. Hắn bước tới nhặt quần áo dưới đất lên, lúc này mới nhận ra hồi nãy hấp tấp quá hắn lỡ ném nhầm hai cái áo.

"Thôi, tôi thua. Cậu không đi đóng phim thì uổng." Tần Vân Dập ném quần áo lên ghế, lắc đầu đầy ngao ngán.

Hạ Lan chẳng thèm bận tâm. Cậu nở nụ cười thật tươi, ngọt ngào nói: "Cảm ơn ông xã. Ông xã của em là nhất."

Vì hai chữ "ông xã" này, mặt mày Tần Vân Dập vừa hạ nhiệt được một lúc lại bùng lên lại. Hắn trợn mắt nhìn Hạ Lan, nói năng lắp bắp: "Đừng... Đừng có gọi bậy!"

Hạ Lan ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, vậy ba nó ơi."

"Thôi thôi, ông xã thì ông xã."

Dù sao tuần sau cũng làm đám cưới rồi, coi như luyện trước cho quen. Hắn vẫn chưa quen với chuyện mình sắp làm cha, lấy vợ sớm còn dễ chấp nhận hơn.

"Vâng, chồng yêu."

Hạ Lan càng gọi càng trơn miệng. Cậu ngồi đung đưa đôi chân trắng muốt trên ghế cao.

Lúc này Tần Vân Dập mới để ý tới cái áo tắm dài trên người cậu. Hắn ngạc nhiên hỏi: "Áo tắm đó cậu lấy đâu ra vậy?"

"Trong phòng tắm chứ đâu. Không lẽ trên trời rớt xuống à?"

Omega không chỉ ngủ trên giường hắn, mà còn mặc áo tắm của hắn. Tần Vân Dập đau đầu xoa bóp trán: "Cậu không biết mấy đồ này là đồ riêng tư, không được lấy mặc bừa à?"

"Biết chứ. Nhưng do anh tự nhiên đẩy em vào đó, em chẳng kịp cầm theo gì cả. Em còn dùng sữa tắm của anh, dầu gội của anh, khăn của anh, cuối cùng là cái áo tắm này đó." Hạ Lan đếm ngón tay, liệt kê từng món.

Tần Vân Dập chịu thua: "Rồi rồi, tại tôi hết."

"Ừm, biết sai sửa sai là được rồi. Em không trách anh đâu."

Nhìn cái mặt nghiêm túc của Hạ Lan, Tần Vân Dập thấy mình chẳng có chút chính kiến nào. Rõ ràng đồ của hắn bị Omega động vào trước, người trêu chọc hắn cũng là Omega, thế mà người xin lỗi nhận sai lại là hắn.

Hạ Lan ngáp một cái, nhảy xuống ghế: "Em tắm rồi, em đi ngủ nhaaaa."

Cậu vừa đi, nước trên tóc vừa nhỏ tong tong xuống sàn.

Tần Vân Dập: "Từ từ! Cậu định để tóc ướt nhẹp vậy lên giường ngủ à?!"

Hạ Lan nghiêng đầu, mặt vô tội: "Anh nói tắm xong thì đi ngủ mà."

Nghe lời theo từng chữ vậy đó hả? Lúc này Tần Vân Dập mới hiểu thế nào là "gậy ông đập lưng ông".

"Thôi. Lại đây ngồi, tôi sấy tóc cho rồi ngủ." Hắn thở dài, tìm máy sấy rồi ngoắc tay gọi "tổ tông" của mình đến.

Tất cả là vì Omega đang mang thai, chứ tuyệt đối không phải vì hắn lo người ta để đầu ướt đi ngủ rồi đau đầu đâu.