Chương 12

Biệt thự nhà họ không thiếu phòng, thế mà Tần Vân Dập chạy lên chạy xuống mấy tầng vẫn không moi ra được phòng nào chưa bị khóa. Hắn sờ ổ khóa ánh bạc trên cửa, lập tức hiểu ngay đây là mẹ hắn nhân lúc bọn hắn không có ở nhà đã căn dặn mấy cô giúp việc trong nhà làm.

Omega bị hắn bỏ lại vẫn ngoan ngoãn đứng chờ ở hành lang. Ờm, không được ngoan cho lắm. Hạ Lan lúc này ngồi chễm chệ trên lan can, hai tay chống lên thành gỗ màu nâu, cả người thỉnh thoảng còn ngửa ra sau. Thấy Tần Vân Dập quay lại, cậu vẫy tay: "Anh về rồi. Sao, tìm được phòng khác cho em chưa?"

Tần Vân Dập không đáp mà mặt mày đen sì: "Xuống đây!"

Tầng hai không cao, nhưng Omega đang bụng mang dạ chửa. Ngồi đung đưa cái kiểu đó lỡ đâu trượt ngã là thành "một xác hai mạng" thật chứ chẳng đùa.

"Biết rồi mà, đừng hung dữ với em thế chứ."

Tần Vân Dập nhìn chằm chằm từng cử chỉ của Hạ Lan, không dám chớp mắt. Nếu không phải sợ làm cậu giật mình, hắn đã nhảy tới bế cậu xuống rồi. Thế mà Hạ Lan còn làm bộ tủi thân, nhảy xuống đất xong thì đứng một bên bĩu môi tỏ vẻ không vui.

Hơn hai mươi mấy năm sống trên đời, toàn là người lớn trong nhà thở dài ngao ngán vì Tần Vân Dập bướng bỉnh, nghịch ngợm. Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được cảm giác bất lực đó. Hắn thấy mình đúng thật là đồ trời đánh. Giờ nhìn Omega xị mặt quay lưng đi không thèm nhìn mình, hắn cũng học theo thở dài một hơi.

"Cậu đang mang thai, ngồi trên đó nguy hiểm lắm. Tôi chỉ sợ cậu xảy ra chuyện gì."

Mang thai là tâm tình sáng nắng chiều mưa. Nghĩ đến trong bụng Hạ Lan còn có con mình, Tần Vân Dập đành chủ động giải thích vì sao lại không cho cậu ngồi trên lan can.

Chứ nếu không có đứa nhỏ kia thì ai thèm quan tâm. Omega thích ngồi đâu thì ngồi, có té chổng đít cũng chẳng liên quan gì đến hắn.

Hạ Lan bĩu môi: "Thì anh nói với em một tiếng. Em chờ anh nãy giờ, anh về không thèm để ý đến em thì thôi đi, còn quát em nữa."

"Rồi rồi rồi." Tần Vân Dập xưa nay thuốc nổ đầy mình, chạm nhẹ là phát nổ. Ấy vậy mà giờ hắn thấy mình như bị Omega này nắm trong lòng bàn tay. Đánh không được, mắng không xong. Từ lúc quen nhau đến giờ, lời hắn nói nhiều nhất chắc là "được", với "rồi".

Hạ Lan hay giận mà dễ dỗ. Chẳng mấy chốc cậu đã sấn tới trước mặt hắn, chớp mắt hỏi: "Vậy phòng thì sao? Tối nay em ngủ đâu?"

Thật ra từ lúc thấy cô giúp việc đứng canh trước cửa phòng, Hạ Lan đã đoán ra căn nhà này chẳng còn phòng nào trống cho mình. Nhưng Tần Vân Dập không tin, cứ nhất quyết đi lục từng tầng, làm cậu phải đứng đây chờ cả buổi.

Vừa tốn thời gian vừa mỏi nhừ chân, Hạ Lan quyết định sẽ chọc tức Tần Vân Dập cho bằng được. Mới thấy bóng hắn lấp ló từ xa, cậu đã vội vàng leo lên lan can. Vừa trèo lên đã thấy hơi rén rồi, nhưng nghĩ đến cảnh dằn mặt hắn, cậu lại thấy sướиɠ rơn trong bụng.

"Mấy phòng kia bị khóa hết rồi." Nhìn Omega xị mặt, Tần Vân Dập cũng buông xuôi: "Thôi, vào phòng tôi ở tạm đi."

Hắn chủ động kéo vali ngoài hành lang, rồi mở cửa phòng mình. Vừa dẫn Omega vào, hắn vừa xả một tràng: "Alpha với Omega phải biết giữ ý tứ. Tôi cho cậu vào phòng tôi không phải vì tôi có hứng thú với cậu. Tuần sau chúng ta tổ chức đám cưới thật, nhưng chỉ vì cậu đang mang thai thôi. Tôi mong cậu biết giữ khoảng cách. Tôi không có hứng với Omega đâu, cậu đừng có mơ dùng chiêu trò gì quyến rũ tôi."

Một tràng dài bay từ tai này lọt qua tai kia, Hạ Lan chỉ ậm ừ cho qua. Thừa lúc Tần Vân Dập quay lưng lại, cậu lén phóng thẳng lên giường.

Vừa to vừa mềm, cực kỳ hài lòng.

Đến khi Tần Vân Dập nói xong, quay lại đã thấy Omega còn chưa thay đồ đã nằm chình ình trên giường.

Hắn hiểu rồi. Cậu ta vào phòng là leo liền lên giường chứ gì!

Tần Vân Dập cáu: "Cậu có nghe tôi nói gì không đấy?!"

"Có mà. Nhưng hôm ở khách sạn anh làm chuyện đó với em mạnh bạo dữ lắm. Sáng hôm sau em còn nhức cả lưng mà anh chẳng chịu xoa bóp cho em gì cả. Giờ anh lại bảo không có hứng thú với Omega à. Gạt người ta!" Hạ Lan ngáp dài.

"Trong bụng em còn có em bé đó. Anh mà không có hứng với Omega thì đêm đó đã..."

Hôm đó hắn chỉ mới cắn tuyến thể cậu rồi tiêm tin tức tố vào thôi, chứ làm gì có chuyện gì thật. Nhưng Hạ Lan cố tình bịa chuyện chơi xấu hắn đấy.

Ai ngờ tên Alpha này trông hung dữ thế, vậy mà lại ngây thơ muốn chết. Cậu còn chưa kịp nói mấy lời "18+" thì hắn đã đỏ bừng cả mặt, nhào tới bịt miệng cậu: "Đừng nói nữa!"

Không nói thì thôi. Thấy Hạ Lan gật đầu, Tần Vân Dập mới chịu thả tay ra.

Omega quỳ ngồi trên giường, kéo chăn lại, rồi lôi thêm hai cái gối ôm đặt ngay giữa giường làm "vách ngăn". Cậu lầm bầm trong miệng: "Tối nay không được lấn qua đó."

Y như con nít. Tần Vần Dập xoa trán, bất lực gật đầu: "Yên tâm, tôi ngủ ngoan lắm."

"Cũng không được giả vờ ngủ rồi lén lấn qua làm bậy với em đó." Hạ Lan nói xong còn liếc hắn đầy cảnh giác.

"Em đang mang thai, con không chịu nổi mấy trò mạnh bạo của anh đâu."

Một bước sai, hối hận cả đời. Tần Vân Dập chỉ muốn quay ngược lại quá khứ, giữ chặt cái chai rượu không cho mình uống nữa.

"Đừng nói nữa, tôi thề tối nay tuyệt đối không lấn qua."

Không cho cậu nói tiếp, hắn kéo cậu lên rồi đẩy về phía phòng tắm: "Đi tắm đi. Tắm sớm ngủ sớm. Hôm nay cậu cũng mệt rồi, đừng nghĩ ngợi mấy chuyện linh tinh nữa."

Để cậu ngoài này thêm mấy giây chắc hắn kiếm băng keo dán miệng cậu lại luôn quá. Nói câu nào là hắn nhức đầu câu đó.

Omega yếu nhớt, chẳng chống cự lại nổi. Nhốt Hạ Lan vào phòng tắm xong, Tần Vân Dập thở dài mấy hơi trên ghế. Kiếp trước chắc hắn nợ Omega dữ lắm nên giờ mới bị hành thế này.

Yên tĩnh chưa được bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Tần Vân Dập mở cửa ra thì thấy cô giúp việc phụ trách chuyện bếp núc trong nhà đang bưng một chén canh đứng ngoài cửa.

"Cái gì đây ạ?"

Cô giúp việc có chút khó xử: "Là bà chủ dặn, đợi cậu về thì mang lên."

Tần Vân Dập không thích mấy thứ canh bổ toàn mùi thuốc bắc này, khỏi nghĩ đã chối ngay: "Không uống."

"Cậu chủ..." Cô giúp việc lưỡng lự, đành tiếp tục giải thích: "Đây là canh Hoàng liên a giao, giúp hạ hỏa. Bà chủ dặn dò nhất định phải nhìn cậu uống hết."

Thấy Tần Vân Dập vẫn cau có, cô vội vã nói nhỏ: "Bà chủ bảo dạo này trời nóng. Cậu Hạ Lan lại là Omega, bà sợ hai người tối ngủ chung sẽ ảnh hưởng đến em bé, nên mới dặn tôi nấu canh."

Ngủ chung một đêm thì ảnh hưởng em bé kiểu gì? Không lẽ hắn nửa đêm còn lôi Hạ Lan ra đấm đá à?

Tần Vân Dập định đóng sầm cửa lại thì nghe cô giúp việc nói: "Cậu yên tâm. Canh này chỉ tạm thời giảm bớt ham muốn thôi, sẽ không có ảnh hưởng gì sau này."

Mặt hắn đen như đáy nồi. Cô giúp việc tưởng hắn sắp nổi quạo, ai dè hắn lại bưng chén húp một hơi sạch bách. Động tác dứt khoát như anh hùng sẵn sàng hy sinh ra trận.

"Rồi đó, dì xuống đi." Tần Vân Dập vội vàng khép cửa lại, dường như còn pha chút lúng túng.

Đúng lúc này, Omega bị đẩy vào phòng tắm lúc nãy vẫn chưa chịu thôi. Cậu đứng trong đó gào rú: "Anh không mang quần áo vào cho em thì em cởi truồng đi ra đó nha!"