Chương 11

Căn phòng được chia làm hai bên. Bên trái là chiếc giường lớn Hạ Lan đang nằm, bên phải để tủ quần áo chiếm trọn cả một mảng tường. Giữa phòng có một chiếc bàn vuông, ở trên bày đủ thứ lặt vặt như gia vị, đồ dùng. Còn lại đúng một khoảng đặt chiếc ghế nhỏ xíu Hạ Lan mới vừa đá tới.

Cạnh giường có gắn máy lạnh, nhưng hắn để ý thấy dây cắm không cắm vào ổ điện, rõ ràng chẳng được bật bao giờ.

Đối diện cửa là ban công. Tần Vân Dập ngồi trên ghế nhỏ thấy khó chịu, bèn ra ngoài ban công nhìn ngó xung quanh. Ở bên trái ban công giống như một góc bếp nhỏ, trên kệ còn đặt nồi niêu xoong chảo. Bên phải là nhà vệ sinh nhỏ xíu, đứng tắm trong đó chắc ướt hết đống quần áo treo sau cửa.

Điều làm hắn bất ngờ là ngoài ban công này có một chiếc máy giặt, trông có vẻ như được sử dụng khá thường xuyên. Nghĩ đến việc Omega không bật điều hòa để tiết kiệm tiền điện mà vẫn nhất quyết dùng máy giặt chứ không chịu giặt bằng tay, Tần Vân Dập bỗng thấy mắc cười.

Hắn cố ý gọi với vào trong: "Lần trước cậu bảo biết giặt đồ nấu ăn, giặt đồ là quẳng vào máy giặt thế này đấy à?"

Hạ Lan nằm lim dim trên giường như sắp ngủ. Nghe hắn hỏi vậy, cậu đáp ngay: "Qua tay em bỏ đồ vào máy giặt không phải là giặt đồ à? Không có em sao máy giặt tự giặt được."

Tần Vân Dập tự nhiên như ở nhà, hắn đi dạo một vòng rồi quay lại giường, kéo Hạ Lan dậy: "Dậy dọn đồ, muốn ngủ thì về nhà ngủ."

"Đây là nhà em mà." Tự dưng bị kéo dậy, Hạ Lan bực bội trừng hắn một cái, miệng thì lẩm bẩm càu nhàu.

Tần Vân Dập tuân theo nguyên tắc "Alpha tốt không tranh cãi với Omega xấu", hắn không đôi co, chỉ đáp lại qua loa: "Ừ ừ, là tôi sai."

Hạ Lan lười muốn chết, không muốn động đậy làm gì cả. Cậu kéo vali ra giữa phòng, ngồi lên cái ghế lùn ở bên cạnh để lôi quần áo trong tủ ra, gấp lại, nhét vào vali.

Chiếc ghế duy nhất trong phòng bị cậu chiếm mất, Tần Vân Dập cũng không chịu thiệt, ngồi luôn lên giường. Nhìn mớ quần áo Hạ Lan lôi ra, hắn thấy có bộ quen quen.

"Cái bộ đó là bộ cậu mặc hôm đi bar đúng không?"

Hắn nhớ rất rõ bộ đồ ren đen đêm đó. Cả quán bar bị bộ đồ này câu hồn đến đứng ngồi không yên. Mấy chỗ cần che thì vẫn che, còn mấy chỗ hở ra lại càng khiến người ta suy nghĩ lung tung.

Hạ Lan nhìn qua trông có vẻ gầy, nhưng chỗ cần đầy đặn chẳng thiếu, ngực cong mông vểnh. Lúc cậu quay lưng lắc hông theo nhạc, đến Tần Vân Dập tự cho mình tâm thanh tịnh như đi tu cũng phải uống thêm mấy ly vì màn biểu diễn đó.

Yết hầu hắn lăn lên lăn xuống. Trong phòng chẳng có nổi cái quạt, không khí thì bí bách, lòng hắn tự dưng nôn nao. Chưa kịp nghe Hạ Lan trả lời, hắn đã thẹn quá hóa giận: "Chậc, giữ lại làm gì. Sau này cậu lo ở nhà dưỡng thai, có đi làm đâu mà mang bộ này theo?"

"Bộ này đẹp mà, mặc đi chơi cũng được chứ." Chẳng biết hắn bực chuyện gì, Hạ Lan lén đảo mắt, nhưng ngoài miệng vẫn tỏ ra mềm yếu, nghe qua có vẻ ấm ức.

Mặc đi chơi?

Tần Vân Dập đơ ra.

Mặc cái áo ren ngắn cũn cỡn chưa tới rốn, kèm theo cái váy che được một chút xíu đùi kia á?

Tần Vân Dập hết ngồi yên nổi. Hắn đứng bật dậy, chộp lấy bộ đồ Hạ Lan vừa nhét vào vali, nhét ngược lại vào trong tủ quần áo.

Một loạt hành động làm Hạ Lan ngơ ngác. Tần Vân Dập còn gượng gạo giải thích: "Cậu mang thai, bộ đó không hợp. Để sau này tôi mua cho cậu mấy bộ đẹp hơn."

Hắn chột dạ quay mặt sang chỗ khác, nhưng hai tai đỏ bừng đã bán đứng hắn sạch sẽ. Hạ Lan nhịn cười không nổi, cũng thuận theo lời hắn: "Được, anh nhớ mua quần áo cho em đó. Lần này không được lừa em nữa."

"Thiếu gì quần áo cho cậu." Nói vậy chứ trong lòng hắn chẳng yên. Mua thì dễ, nhưng chọn đồ hợp gu Omega lại khó. Trong nhà chỉ có mỗi Khâu Nguyệt là Omega, mà bà ăn mặc gọn gàng, chỉnh tề, hoàn toàn khác với kiểu "mát mẻ" như Hạ Lan.

Có mấy bộ đồ thôi mà. Hắn nghĩ bụng cứ đến mấy tiệm chuyên bán quần áo cho Omega, thấy mẫu nào đang hot thì mua thôi, chắc chẳng sai đi đâu được.

Nghĩ vậy, hắn bỗng thấy tự tin hơn hẳn.

Tần Vân Dập tựa lưng vào tường nhìn Hạ Lan dọn đồ. Đến lúc cậu sắp đóng vali lại, hắn bất chợt lên tiếng hỏi: "Cậu nhìn non choẹt thế này, sao chủ quán bar dám nhận cậu vào làm vậy? Không sợ người ta tố cáo thuê trẻ con à?"

Vali đóng sầm lại, kêu cái cạch. Hạ Lan cười tủm tỉm: "Anh đoán xem vì sao em phải đeo mặt nạ?"

Là một Omega, Hạ Lan rất khó để đi xin việc. Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu phải giấu đi phân hóa giới tính của mình để vào công ty làm. Vất vả lắm mới tích góp được chút tiền, cậu lại bị cậu mợ lấy cớ "bị bệnh nặng" để lừa về. Tiền tiết kiệm thì bay sạch, đến chỗ làm cũng đi tong vì nhà cậu tới tận công ty làm loạn. Công ty khi biết cậu là Omega thì đuổi thẳng.

Sau đó cậu đi kiếm việc khắp nơi, chỗ nào cũng từ chối với lý do "Omega thì ra ngoài bon chen làm gì, cứ về nhà lo cho chồng con đi."

Càng nghe, cậu càng thấy bực bội. Nói Omega không được ra ngoài kiếm tiền chứ gì, thế thì cậu đi ngược với đời, quyết chọn công việc "phô bày" nhất: đi nhảy ở quán bar.

Bar thì thiếu Omega. Chủ quán vừa thấy cậu là chốt vào làm liền, còn không quên hỏi đi hỏi lại mấy lần xem cậu đã đủ tuổi chưa. Cuối cùng vì lo cái khuôn mặt non choẹt này gây phiền phức nên ông chủ sắm riêng cho cậu một chiếc mặt nạ để đeo khi đi làm.

Nghĩ đến đây, Hạ Lan vẫn còn hậm hực.

Hôm đó, Tần Vân Dập cũng không ngờ đến Omega nằm cạnh mình là người nhảy nhót ở quán bar cũng vì khuôn mặt này quá ngoan, quá biết đánh lừa người ta. Trông cậu ngây thơ như thế, ai mà biết được cậu lại là Omega quyến rũ trong bar chứ.

Giờ nghe câu trả lời của Hạ Lan, Tần Vân Dập không nhịn được cười, phải quay lưng lại cười một hồi lâu.

Tới lúc hai người về lại nhà họ Tần rồi, Hạ Lan vẫn thấy khóe miệng hắn cứ nhếch nhếch lên.

Hai ông bà Tần không biết đã đi đâu, còn Hạ Lan thì vẫn còn ngượng đến chín mặt. Cậu quay lại nhìn Tần Vân Dập đang xách vali lên lầu giúp mình, làm nũng: "Đừng cười nữa mà, có mắc cười đến vậy đâu!"

Sợ cậu xấu hổ lại nổi quạo, Tần Vân Dập vội thuận theo: "Rồi rồi, không cười nữa."

Khóe môi hắn vẫn còn cong kìa, chẳng giống người "không cười" chút nào.

Chỉ là rất nhanh sau đó, hắn không còn cười nổi nữa.

Trước cửa phòng Hạ Lan nằm ngủ trưa có một cô giúp việc đứng chờ sẵn. Tần Vân Dập còn tưởng là người đứng đợi để dọn phòng cho Hạ Lan. Đang định đưa vali sang thì cô giúp việc đã nghiêm túc nói: "Bà chủ căn dặn, sau này cậu Hạ Lan sẽ ở chung phòng với cậu chủ."

Đến nước này, Tần Vân Dập mới hiểu ra. Thảo nào mẹ yêu hắn lại nhất quyết bắt hắn tối nay phải sang tận đó dọn hành lý cho cậu ta.

Thì ra là đặt bẫy ở đây.