Tiếng tin nhắn mới cứ réo bên tai. Hạ Lan nghiêng đầu sang nhìn Tần Vân Dập đang vừa đi vừa cúi gằm mặt, hai tay gõ phím lia lịa. Trước mặt hắn chừng ba bốn bước nữa là một bức tường.
Từ nãy đến giờ cứ bị tiếng thông báo làm ồn cả hai tai, giờ Hạ Lan cố tình chơi xấu. Cậu lặng lẽ lách người qua một bên, chờ xem cảnh Tần Vân Dập đập mặt vào tường.
Chỉ cách còn đúng một đoạn nhỏ, Hạ Lan trơ mắt nhìn Tần Vân Dập thế mà rẽ qua một bên đúng lúc, như có dán mắt trên đầu. Hai tay hắn vẫn còn gõ phím bôm bốp, hoàn toàn chẳng bị "dính chưởng".
Hạ Lan há hốc mồm. Cậu lâu lâu đi đường còn tông trúng cột đèn, thế mà hắn vừa đi vừa nhắn tin vẫn né được tường gọn lỏn thế là sao!
Thấy Hạ Lan đứng sững một cục, Tần Vân Dập ngẩng đầu lên, giọng điệu bực bội: "Làm gì thế? Sao không đi nữa?"
Lúc còn trên bàn ăn, hai vợ chồng ông bà Tần nói hai ba câu đã chốt luôn ngày cưới. Hai đứa nhỏ chỉ biết im lặng cúi đầu ăn, không chen vào nổi một chữ. Hạ Lan thì thi thoảng chỉ đáp lại mấy câu cho phải phép như "dạ", "không vấn đề ạ".
Dùng bữa xong, Tần Vân Dập như còn lơ lửng trên mây. Hắn đang định chuồn ra ngoài tìm bạn bè, tranh thủ tận hưởng nốt mấy đêm độc thân cuối cùng. Ai dè vừa đặt đũa xuống đã bị mẹ gọi lại.
"Vân Dập, con giúp Hạ Lan thu xếp hành lý qua đây đi. Hôm nay cũng muộn rồi, lấy mấy thứ cần dùng tối nay trước, còn lại để mai mẹ cho người đến chở về sau."
Tần Vân Dập khó chịu: "Nhà mình có thiếu người làm đâu mà bắt con đi?"
Vừa nói xong, mấy cô giúp việc ăn ý lảng đi, đến cả quản gia cũng tránh ánh mắt hắn.
"Không sao đâu ạ, con tự đi được mà. Không cần làm phiền đến anh Dập đâu." Hạ Lan vẫn giữ dáng vẻ dịu dàng như cũ, nở nụ cười ngoan ngoãn như hoa.
Nói xong, cậu cúi đầu, vẻ mặt buồn hiu. Cậu "len lén" lau khóe mắt như sợ không ai thấy.
Cử chỉ nho nhỏ ấy lại rõ mồn một trong mắt người khác. Tần Vân Dập bực bội vò tóc, cuối cùng vẫn kéo tay Hạ Lan đi.
"Đi đi đi! Tôi dọn giúp cậu được chưa!"
Đúng là chịu thua cái đồ mít ước này mà!
Suốt đường đi, Tần Vân Dập cứ cắm mặt vào điện thoại. Hắn điên cuồng trút giận trong nhóm chat mấy đứa bạn thân, than phiền Omega hắn sắp cưới là đồ phiền phức. Kết quả là cả đám hợp sức lại cười nhạo: nào là cuối cùng anh Alpha thẳng đυ.t của chúng ta cũng không thoát nổi mị lực của Omega, nào là hắn cuối cùng cũng rớt vào bẫy dịu dàng của người ta.
Lúc đầu Hạ Lan muốn xem cảnh hắn đập đầu vào tường, ai ngờ hắn né được nên thành ra là cậu bị quê. Cậu gượng gạo đứng một cục, đành bịa đại lý do: "Em mệt, muốn đứng nghỉ một lát."
Chỗ Hạ Lan thuê hẻo lánh, lại là ngõ nhỏ, xe không chạy vào được. Tần Vân Dập đành phải đỗ xe ở ngoài đường rồi đi bộ vào trong.
Nghe Hạ Lan than mệt, Tần Vân Dập quay đầu lại nhìn. Hắn vẫn còn thấy rõ chiếc xe hắn đỗ ở phía đối diện đó!
"Mới đi có hai phút chứ mấy! Hồi cậu nhảy nhót ở quán bar sao không thấy cậu dễ mệt vậy."
Bị chọc trúng tim đem, Hạ Lan chẳng chột dạ là bao, còn bĩu môi lại: "Hồi đó em chưa có thai. Giờ em mau mệt vậy không phải đều tại anh cả à."
Tần Vân Dập nghẹn họng, làm bộ rộng lượng: "Thôi thôi, nể cậu mang thai, tôi không chấp đấy."
Trời dần sẫm tối, muỗi trong ngõ ngày càng nhiều. Phần da thịt để lộ ra của Tần Vân Dập bị muỗi đốt mấy nốt, làm hắn ngứa đến nổi cáu, chẳng có tâm trạng đấu võ mồm với lũ bạn trong điện thoại nữa.
Thấy Hạ Lan đang dựa tường, hắn nhịn không nổi: "Nghỉ xong chưa?"
"Rồi, mình đi thôi."
Cậu có bôi thuốc đuổi muỗi trước rồi, nhưng nãy giờ bị lũ muỗi vo ve bên tai cũng bực mình. Có điều cậu vừa mới than mệt xong, không thể đứng nghỉ có hai phút đã bảo khỏe ngay được, nên đành cứng cổ chờ Tần Vân Dập lên tiếng trước.
Vòng vèo một hồi, cuối cùng hai người cũng đến được chỗ Hạ Lan thuê.
Đó là một khu nhà chung cư cũ. Đèn ngoài cửa mù mờ, còn có côn trùng hay ruồi nhặng gì bay quanh bóng đèn. Tường xi măng loang lổ, nhìn trông rất bẩn thỉu. Trong đầu Tần Vân Dập lúc này chỉ có hai chữ "tàn tạ" để miêu tả tòa chung cư trước mặt.
Cổng chung cư mở toang hoác, chẳng cần xác nhận gì đã được cho vào. Hắn đi theo sau Hạ Lan, thấy trên sảnh tầng một chất đầy bưu kiện chẳng ai đến lấy. Thùng to thùng nhỏ chật kín lối đi, chỉ chừa lại một đường hẹp giữa sảnh.
Đi lên cầu thang là tới tầng Hạ Lan thuê ở. Hành lang đã chật ních mà phía nhà đối diện còn bày giày dép tràn ra tận cửa. Bên cạnh còn có hai túi rác chưa đem bỏ. Chỉ nhìn thôi Tần Vân Dập đã mường tượng được mùi hôi chua bốc lên đầy khó chịu.
Hạ Lan mở khóa phòng, đẩy cửa bước vào.
"Vào đi."
Vừa về tới phòng mình, Hạ Lan bật đèn lên rồi nhào thẳng lên giường nằm. Cậu duỗi chân đá cái ghế trong phòng về phía Tần Vân Dập.
"Ngồi đi, đừng khách sáo. Em nằm nghỉ chút rồi dọn đồ."
Nhìn cái ghế thấp tẹt bị đá đến chân mình, còn chưa tới nửa bắp chân hắn nữa. Sắc mặt hắn phức tạp khó tả. Hắn có rất nhiều điều muốn nói nhưng đều bị nghẹn lại ở cổ họng. Hắn sợ làm cậu ta tự ái nên không dám nói ra.
Từ bé đã sống trong sung sướиɠ, đây là lần đầu tiên hắn thấy kiểu "nhà" như thế này. Không phải nhà, là "phòng" mới đúng.