Chương 1

Lúc Tần Vân Dập tỉnh dậy đã là giữa trưa. Ánh nắng chói chang làm hắn không sao mở mắt ra nổi.

Trên chiếc giường bên cạnh cửa sổ, rèm cửa bay phành phạch như muốn quệt thẳng vào mặt mỗi khi có gió lùa vào. Tần Vân Dập ôm cái đầu đau như búa bổ sau cơn say, bực bội ngồi dậy định kéo rèm cửa lại cho yên.

Vừa mới hất chăn lên, hắn liền nghe thấy bên cạnh có tiếng rên khe khẽ.

Tần Vân Dập giật mình thon thót. Hắn quay phắt đầu lại, không ngờ ở bên cạnh còn có một người đàn ông lạ hoắc.

Hai người đắp chung một tấm chăn. Tấm chăn vừa được kéo ra, để lộ làn da trần trụi, còn lờ mờ vài vệt đỏ trên cơ thể người kia.

Tần Vân Dập quen thói ăn chơi, thức khuya đi uống rượu nhảy nhót với đám bạn là chuyện như cơm bữa. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn nằm tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bên cạnh một người cũng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ y như thế.

Xong đời rồi. Tần Vân Dập nhìn chăm chằm gương mặt xa lạ kia hồi lâu, trong đầu chỉ còn lại đúng ba chữ này.

Hắn chết chắc rồi. Kiểu gì cũng bị ba mẹ chém chết.

Nhà hắn xưa nay nuôi con rất thoáng, miễn không làm chuyện gì thất đức hay trái pháp luật thì ba mẹ cũng chẳng quản. Thế nên ngày nào hắn cũng lê la với đám bạn lêu lổng ở ngoài đường.

"Đừng có uống cho cố vào rồi đi cưỡng ép Omega nhà người ta là được. Mày có nằm chết ngoài đường cũng kệ mày."

Đó là câu đùa năm xưa của ba mẹ, ai ngờ giờ lại ứng nghiệm thật.

Người nằm bên cạnh có làn da trắng nõn, trên mặt còn phúng phính nét trẻ con, hàng mi dài khẽ run rẩy. Ánh mắt Tần Vân Dập cứ thế bị thu hút. Đôi môi người kia hồng hào, hé mở theo mỗi nhịp thở. Hắn còn nghe thấy người kia nói mớ trong mơ: "Đừng mà..."

Không chỉ trông đáng yêu mà đến cả giọng nói cũng như đang làm nũng.

Chết thật rồi. Nhìn cái kiểu này hết tám chín phần là Omega chứ gì nữa. Tần Vân Dập ôm đầu suy nghĩ.

Ôm tia hy vọng cuối cùng, hắn rón rén dí sát người lại. Trên mặt thì cố giữ vẻ lạnh lùng, trong lòng thì điên cuồng gào thét: "Alpha cũng được, Beta cũng được."

Chỉ cần đừng là Omega là được.

Hắn len lén vén tóc che sau gáy của người kia ra. Tuyến thể đặc trưng của Omega hiện rõ ngay trước mắt.

Ở chỗ đó còn có cả một dấu răng.

Tần Vân Dập ngồi thừ ra. Hắn uống vào là quên sạch, giờ nhìn dấu cắn thế này cũng chẳng tài nào nhớ nổi có phải do mình làm ra hay không.

Trong không khí còn thoang thoảng mùi dâu chua ngọt. Lúc đầu hắn tưởng đó là mùi xịt phòng của khách sạn. Giờ thì hiểu rồi, đây là mùi hương pheromone (tin tức tố) của Omega đang nằm bên cạnh.

Đúng là rượu vào hại người mà.