Chương 9

Tin tức tố vị dâu tây nồng nặc lan khắp sân thượng.

Chu Tử Vân cảm nhận được cơ bắp trên tay Nam Phức đang banh lên.

Chu Tử Vân mừng thầm trong lòng, lập tức cúi đầu, chuẩn bị đưa cổ mình lại gần.

Thế nhưng còn chưa kịp hành động xong, cổ tay hắn ta đã bị người ta bắt ngược lại.

Tiếp theo là…

“Ọe.”

Một tiếng nôn khan nặng nề vang lên, cực kỳ khó chịu, phá tan toàn bộ không khí ám muội vừa rồi.

Nam Phức như thể gặp phải sinh vật ngoài hành tinh, sắc mặt khó coi đến độ giống như vừa mở tủ lạnh ra mà bên trong rơi ra mấy miếng thịt thiu ba ngày.

Cô lập tức buông tay Chu Tử Vân ra, lục trong túi đồng phục một hồi, rút ra một lọ thuốc nhỏ, mở nắp, nhắm thẳng vào tuyến thể sau gáy của Chu Tử Vân mà xịt lấy xịt để.

“Không mang thuốc ức chế cũng không sao.” Nam Phức nhàn nhạt nói: “Tôi có mang theo.”

Tin tức tố mùi dâu tây ngọt ngào của Omega dần tan đi trong không khí, sắc mặt Nam Phức cũng đỡ hơn đôi chút. Tình huống lúc nãy thật làm cô tê cả da đầu.

May mà kịp thời xịt thuốc ức chế.

Cô vừa định thở phào thì cúi đầu nhìn, lại thấy ánh mắt của nam sinh trước mặt đầy xấu hổ và tức giận đến cực điểm.

Nam Phức khựng lại, còn chưa kịp mở lời giải thích.

Đáng tiếc, đối phương căn bản không cho cô cơ hội.

Chu Tử Vân lập tức giơ chân đá mạnh vào đầu gối cô:

“Alpha gì mà còn mang theo thuốc ức chế bên người? Mẹ nó, đầu óc cậu có vấn đề à?”

Mắng xong, hắn ta vội vàng lau nước mắt, rồi òa khóc chạy đi.

“…”

Nam Phức loạng choạng vì cú đá, cúi đầu nhìn chiếc quần đồng phục sạch sẽ bị in một dấu giày rõ mồn một, hàng mi dày cụp xuống, đổ bóng u ám dưới mắt.

Cô thầm nghĩ: Cậu nói đúng, tôi đúng là có vấn đề.

Một lát sau, Nam Phức bật cười tự giễu, lại rút thêm một điếu thuốc ra.

“Ê.”

Còn chưa kịp châm, bên góc sân thượng đột nhiên có người bước ra.

Giang Úc khoanh tay trước ngực, ánh mắt sáng rỡ như đang thưởng thức một vở kịch hay.

Đúng là nhìn bạn học mới này xấu mặt thì tâm trạng hắn tốt hơn hẳn. Hắn tựa vào bức tường góc quẹo, nhìn người phía trước, cười nhạt:

“Mang theo thuốc ức chế bên người, lại còn phản ứng bài xích dữ dội với tin tức tố của Omega như thế… Đừng nói với tôi, cậu cũng là một Omega đấy nhé?”

Chiều hè chạng vạng, ánh nắng cuối ngày phủ lên vạn vật một màu vàng rực rỡ.

Không chói chang, cũng chẳng oi ả, cứ như vừa vặn vuốt ve mọi giác quan đang bức bối.

Nam Phức nhét điếu thuốc trở lại hộp, ánh mắt dừng trên người Giang Úc, cười cười hỏi:

“Sao cậu lại ở đây?”

“Câu đó phải để tôi hỏi mới đúng.”

Giang Úc nghiêng người, rút từ góc tường phía sau ra một tấm bảng gỗ, ba chữ lớn “Câu lạc bộ Trà nghệ” hiện rõ mồn một.

“Lúc Thẩm Gia đưa chìa khóa cho cậu, chắc chưa nói là cậu ta là hội trưởng CLB Trà nghệ đúng không? Sân thượng này là nơi hoạt động của câu lạc bộ.”

Nam Phức chỉ lướt mắt nhìn một vòng, chẳng thấy ai khác, liền hỏi:

“Cậu là thành viên của CLB Trà nghệ à?”

Giang Úc khựng lại: “… Không.”

“Vậy cậu quản tôi làm gì?” Nam Phức như nghĩ ra điều gì: “Hay nơi này cũng là chỗ riêng của cậu?”

“Có ý kiến à?”

“Không có.” Nam Phức nhún vai, giọng điệu cực kỳ lười nhác.

“Cậu cứ tự nhiên. Tôi chỉ lên đây hút điếu thuốc thôi.”