Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Omega Cố Chấp Của Nữ Alpha

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giang Úc suýt chút nữa đã không kiềm được mà kéo cô lại vật ra sàn xử lý cho hả giận.

Buổi sáng thì dùng tin tức tố áp chế hắn, buổi chiều lại cố tình làm lơ hắn.

Quá khó chịu! Cực kỳ khó chịu!

“Bạn học mới à!” Giang Úc bất ngờ tóm lấy tay Nam Phức, khoé môi cong lên, cười mà như không cười:

“Cậu có vẻ rất thích làm tâm điểm của sự chú ý ha. Nhưng cậu biết không, chim đầu đàn thì thường chẳng có kết cục tốt đâu.”

Nam Phức dừng bước.

Ánh mắt nhàn nhạt ánh lên một tia sáng lạ, khó hiểu mà cũng đầy hứng thú. Tự nhiên cô cảm thấy hình như trêu chọc hắn ta là thú vui duy nhất ở ngôi trường này.

Khóe môi cô khẽ cong lên, liếc mắt nhìn hắn, nhàn nhạt đáp lại:

“Thế, cậu đã chú ý chưa?”

“Nếu đã khiến cậu thấy hứng thú…”

Cuối câu, Nam Phức cố tình kéo dài âm cuối, giọng điệu lười nhác, đôi mắt sâu thẳm như vô tình đảo qua Giang Úc một cái.

Giang Úc mím môi, thuận theo lời cô mà hỏi tiếp:

“Làm tôi thấy hứng thú, rồi sao nào?”

“Vậy thì xin lỗi.”

Nam Phức thản nhiên rút tay khỏi tay hắn, sắc mặt nhàn nhạt, không chút bận tâm.

“Tôi không hẹn.”

Chu Dạng đứng bên cạnh bọn họ lập tức bật cười thành tiếng, như ngỗng kêu giữa ban ngày:

“Woa, thời buổi này mà còn có người từ chối được sắc đẹp của Úc ca á! Đại mãnh A, đúng là người của phái thực lực!”

Giang Úc nhìn bóng lưng Nam Phức quay về chỗ ngồi, suýt nữa thì bật cười vì tức.

Con người này, đúng là muốn ăn đấm đây mà.



Tử Kinh Lâu là tòa nhà dạy học dành riêng cho khối lớp 11.

Cả khối 11 của Trường Trung học số Bảy có tổng cộng 30 lớp. Ngoại trừ lớp 11-11 là lớp đặc biệt, mấy lớp còn lại đều xếp theo thành tích từ thấp đến cao, lớp nào nhiều học sinh giỏi thì ở tầng càng thấp.

Nói cách khác, hội học sinh dở phần lớn đều tụ tập ở tầng bốn và tầng năm. Mà sân thượng đương nhiên trở thành căn cứ làm việc riêng của rất nhiều người.

Nam Phức nhịn cả ngày, rốt cuộc vẫn không chịu được, trước tiết tự học buổi tối bèn lặng lẽ lên sân thượng.

Lúc đẩy cửa ra, cô phát hiện cửa vốn dĩ không hề khóa.

Quét mắt nhìn quanh một vòng, không thấy có ai.

Ánh tà dương cuối ngày nhuộm đỏ bầu trời, làn gió cuối hè thổi qua mặt cũng chẳng làm dịu đi cái oi ả, ngược lại càng thêm nóng nực và bực bội.

Nam Phức rút điếu thuốc từ trong túi ra, bật lửa, hung hăng hít một hơi từ phía hoàng hôn trước mặt, ngọn lửa bực dọc trong ngực mới nguôi ngoai phần nào.

Hai hôm nay, cô luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Trên người người bạn cùng bàn mới kia dường như luôn tỏa ra một mùi tin tức tố rất mỏng, rất nhạt, chỉ quanh quẩn trong phạm vi cảm nhận của cô.

Dù sao thì Nam Phức là một Alpha, cảm giác này khiến cô khó phân định được, rốt cuộc đối phương sắp đến kỳ động dục, hay là…

Đang miên man suy nghĩ, cánh cửa sân thượng bất ngờ được đẩy ra.

Chu Tử Vân bước vào, hốc mắt hoe đỏ, một tay ôm lấy tuyến thể ở sau gáy, bước đi lảo đảo, loạng choạng về phía cô.

Khi lại gần, hắn ta như mới phát hiện ra sự tồn tại của Nam Phức.

Chu Tử Vân khựng lại, tin tức tố ngọt ngào tràn ra xung quanh, hắn lấy hết can đảm, vừa nức nở vừa nắm lấy tay cô.

“Nam Phức… Nam Phức à, hình như tôi… sắp đến kỳ động dục rồi… Cậu… cậu có thể giúp tôi không?”

Tin tức tố của Chu Tử Vân là mùi dâu tây nồng nặc, mấy Alpha bình thường chắc chắn khó lòng cưỡng lại nổi.

Nhưng Nam Phức cụp mí mắt, không hề có phản ứng gì đặc biệt.

Chu Tử Vân bắt đầu hoảng, giọng hắn ta nghẹn lại, mang theo tiếng khóc thút thít:

“Xin lỗi, hôm nay tôi quên mang thuốc ức chế… Giờ trong lớp cũng không có ai, chỉ còn cậu có thể giúp tôi… Làm ơn… đừng để tôi mất mặt ở trường mà…”
« Chương TrướcChương Tiếp »