Tiết học cuối cùng buổi sáng vừa tan, chuông reo lên, học sinh trong lớp lập tức ùa ra như thủy triều, hành lang dài đông nghịt người.
Giang Úc đợi cao điểm tan bớt mới bắt đầu đi về phía nhà ăn nhỏ trong trường.
Trường trung học số Bảy có hai khu vực ăn uống, một là nhà ăn chính, hai là nhà ăn nhỏ.
Thực ra đồ ăn nhà ăn chính cũng không tệ, vì là trường tư nên đầu bếp tay nghề khá ổn. Nhưng Giang Úc gần như không bao giờ tới đó vì quá đông người.
Lúc hắn đến nhà ăn nhỏ, bên trong chỉ lác đác vài bàn có người, phần lớn là các cặp đôi đang ngồi sát bên nhau, trông có hơi chướng mắt.
Hắn vừa định bước tới quầy chọn món thì chợt nghe thấy tiếng ai đó đang gọi điện ở gần cầu thang.
“Tôi thực sự không hiểu nổi mắt nhìn của Nam Phức kiểu gì vậy trời, Nam Phức nói đại thiếu gia Giang Úc đáng yêu. Câu này mà để chính Giang Úc nghe được, chắc cậu ta cũng không tin nổi đâu.”
Bỗng dưng nghe thấy tên mình bị nhắc đến cùng Nam Phức trong cùng một câu, Giang Úc sững người, biểu cảm không thể hiểu nổi.
Người bên kia vẫn tiếp tục:
“Công nhận bạn mới cũng được đấy, có điều tính cách quá mạnh, tôi ngồi sát bên như vậy, mà không hề ngửi thấy tí tin tức tố nào trên người cậu ấy.”
Giang Úc hơi cau mày.
Không ngửi thấy tin tức tố của cô ấy?
Nhưng sáng nay trong lớp, cậu lại cảm nhận rõ ràng.
Giang Úc đưa tay lên chạm gáy mình.
Không biết có chuyện gì, dạo gần đây chỗ này cứ nóng ran.
“Thôi không nói nữa, Kim Tu Minh lớp bên còn đang chờ mời tớ ăn cơm. Loại Alpha như bạn mới kia á, thích nhất là những tiểu O yếu đuối như tụi mình, tôi dám cá chưa tới một tuần là cưa đổ!”
Ngay sau đó là tiếng bước chân đi xa dần.
Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ nhà ăn nhỏ mỉm cười hỏi:
“Bạn học, hôm nay vẫn ăn một phần như mọi khi đúng không?”
Giang Úc: “…”
Cái chữ “vẫn” này nghe vào tai đúng là có chút khó chịu.
Thẩm Gia và Chu Dạng ăn trưa xong trước Giang Úc, ba người gặp nhau rồi cùng trở lại lớp. Vừa vào cửa, họ đã thấy Nam Phức ngồi sẵn ở chỗ.
Lúc này trong lớp còn vắng người, chính là cơ hội tiếp cận tuyệt vời.
Thẩm Gia đang định tung tăng bước tới bắt chuyện, nhưng liếc mắt thấy Giang Úc đang nhìn chằm chằm vào gáy Nam Phức với ánh mắt cực kỳ sâu xa.
Hắn lập tức rút lui.
Giang Úc không nói câu nào, ý là không chơi cùng rồi.
Không biết Nam Phức đã thay đồng phục từ khi nào, không còn mặc bộ đen ngầu ngầu nữa, thay vào đó là áo sơ mi trắng phối xanh lam, khiến cả người trông ngây ngô hơn nhiều. Vẻ lạnh lùng cũng bớt đi vài phần.
Đôi chân thon dài dưới gầm bàn như là không đủ chỗ để duỗi thẳng.
Nghe thấy tiếng động từ cửa sau, cô quay đầu lại, khuỷu tay chống lên lưng ghế, đuôi mắt hơi nhướn lên, ánh mắt uể oải tản mạn ấy nhìn chẳng giống đang nhìn người, mà giống đang… khıêυ khí©h.
Giang Úc nhớ tới câu khen cô khen hắn đáng yêu, khoé miệng cong cong, bật ra một tiếng cười lạnh.
Đáng yêu cái đầu cô.
Đáng yêu tới mức muốn nổ tung rồi đây này.
Nam Phức bỗng nhiên đứng dậy.
Giang Úc cũng không chịu thua kém, xoay nhẹ cổ tay, động tác như sẵn sàng cho một màn giao lưu bằng nắm đấm.
Trận đấu sáng nay bị cắt ngang giữa chừng, hắn vốn dĩ cũng thấy bứt rứt. Giờ Nam Phức muốn tiếp tục, hắn rất hoan nghênh.
Nhưng ngay lúc Giang Úc sắp ra đòn, Nam Phức lại sải bước lướt qua người hắn, dừng lại trước mặt Thẩm Gia.
“Cậu là Thẩm Gia đúng không?”
Thẩm Gia không ngờ Nam Phức lại đến tìm mình, lập tức lắp bắp:
“Phải… phải, tôi là Thẩm Gia.”
“Nghe bạn học Chu nói, cậu đang giữ chùm chìa khóa sân thượng tòa nhà này à?”
“À… đúng rồi.”
Nam Phức nói chậm lại:
“Có thể cho tôi mượn đi đánh một chìa khác không?”
“À à, được chứ!” Thẩm Gia nhanh chóng lục túi, lấy ra chùm chìa khoá, rút ra một cái rồi đưa cho cô.
“Không cần đánh cái mới đâu, tôi có dư này.”
Dù tình huống hiện tại hơi khác so với kịch bản trong đầu hắn, nhưng ít ra cũng bắt chuyện được với bạn học mới rồi.
Hôm nay nói vài câu, mai nói thêm vài câu, rồi từ từ trở thành bạn bè.
Nghĩ tới đây, Thẩm Gia cười tươi rói:
“Bình thường tôi không đưa đâu nha, mà trên sân thượng không được vứt rác lung tung đâu. Nếu để thầy chủ nhiệm bắt gặp thì phiền phức lắm.”
“Ừm, tôi hiểu rồi. Cảm ơn cậu.” Nam Phức nhận chìa khóa, vừa xoay người đã đối diện ngay với Giang Úc đang chắn phía trước.