Ánh mắt Thẩm Gia xoay chuyển, rơi đúng vào khuôn mặt tối tăm đằng sau: “Sao lại chán sống mà chọn ngồi cùng bàn với Úc ca thế?”
Chu Dạng nháy mắt ra hiệu với Thẩm Gia, cả hai lùi lại vài bước.
“Xong rồi, xong đời rồi!” Vẻ mặt Thẩm Gia kiểu chết chắc rồi: “Úc ca ghét nhất là có người đυ.ng vào đồ của mình, ngồi gần bàn ghế thôi cũng không được!”
Chu Dạng thì thào: “Nhưng nhìn học sinh mới này cũng không phải kiểu dễ bắt nạt, hai người này chắc sẽ không đánh nhau đấy chứ?”
Bên này thì thấp thỏm lo âu, còn Nam Phức bên kia thì chưa tỉnh hẳn đang đưa tay dụi mắt.
Đợi lâu quá nên cô ngủ một lát, không ngờ vừa mở mắt ra thì bạn cùng lớp đã quay lại.
Cô còn đang suy nghĩ có nên chào hỏi ai không thì đột nhiên cảm nhận được một luồng khí áp nguy hiểm ập xuống từ phía trên.
Bản năng của một Alpha khiến cô lập tức ngẩng đầu nhìn lại.
Thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng, hai chiếc cúc cổ áo cởi bung, để lộ xương quai xanh mảnh khảnh. Nam Phức rũ mắt, thậm chí còn thấy rõ những sợi lông tơ nhạt trên cổ tay hắn.
Cô hơi ngẩn người.
Một vài tia nắng len qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt thanh tú của thiếu niên. Chỉ tiếc, sắc mặt hiện giờ lại khó coi y như đang ngửi phải mùi sầu riêng.
“Cút qua bên kia, ngay lập tức!” Không những mặt thối, giọng cũng thối.
Nam Phức tỉnh hẳn, nhướng mày, thản nhiên đáp: “Tại sao?”
Câu nói vừa dứt, không ít học sinh mới vào lớp đều lập tức quay lại nhìn.
Giang Úc không ngờ cô lại dám bật lại, mặt hắn sầm xuống, lông mày nhíu chặt, tiến lên một bước, đá mạnh vào ghế: “Vì tôi ngồi ở đây.”
“Một mình cậu ngồi hai ghế à?”
“Thì sao, không được à?”
“Xin lỗi nha, tôi không nhìn ra.” Nam Phức thong thả đứng dậy, mắt đối mắt với hắn: “Hóa ra không chỉ mặt to, mông cũng to thật.”
Không khí tức thì lặng ngắt như tờ.
Hai người mặt đối mặt, khí thế đều mạnh mẽ như nhau, ngay cả chiều cao cũng gần như ngang bằng.
Dù Nam Phức đã che giấu tin tức tố rất kỹ, nhưng áp lực trời sinh của một Alpha vẫn khiến mấy bạn Beta lướt qua đều cảm thấy lạnh sống lưng.
Thẩm Gia thì trợn tròn mắt đứng bên cạnh.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy có người dám đối đầu với Giang Úc.
Má ơi! Ai mà ngờ học sinh mới lại là một Alpha dũng mãnh đỉnh cấp dám đối đầu với đại ca lớp mình cơ chứ! Mà Alpha này có thể làm mắt hắn mang thai!
Chu Dạng nhăn mặt: “Chảy nước miếng rồi kìa, lau đi.”
“Chẳng lẽ đây là truyền thuyết đại chiến solo lớp 11 à?”
Thẩm Gia suýt chút nữa hét toáng lên, nhưng lại nhớ ra tính tình hung tợn của Giang Úc, lo lắng liếc nhìn Nam Phức: “Hy vọng học sinh mới không sao…”
Trước đây hồi lớp 10, cũng có lần một Alpha ngang ngược ở trường dám khiêu chiến Giang Úc. Người đó còn chưa chạm được vào sợi tóc nào của hắn, đã bị đánh phải nhập viện.
Sau đó không còn gặp được người nọ ở trường nữa.
Chuyện này được lan truyền khắp trường, từ đó mọi người vừa sùng bái vừa sợ hãi Giang Úc. Hai cứng đầu đối đầu nhau, thì không phải tôi chết thì anh mất mạng.
Nhưng Thẩm Gia và Chu Dạng chưa từng nghĩ đến khuyên can.
Một là bọn họ không khuyên được Giang Úc. Hai là trường hợp giao tranh thế kỷ như này, hiếm lắm mới thấy, ai mà đi quấy rầy thì đó là kẻ ngốc.
Lúc này, mọi ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía hai người.
Giang Úc cười nhạt, ánh mắt sâu hút, mười ngón tay đan vào nhau:
“Có thể cậu chưa biết, người lùn nhìn gì cũng thấy to.”
Nghe vậy, Nam Phức khẽ nhướng mắt, đôi chân co tùy tiện lúc trước bỗng duỗi thẳng, bước lên trước một bước:
“Ai lùn?”
Chiếc áo đen ôm sát khẽ bó vào eo, hai chân dài thẳng tắp lộ ra tỉ lệ cơ thể hoàn hảo.
Trùng hợp thay, cô còn cao hơn Giang Úc đúng… hai phân.