Tại phòng bệnh VIP, bác sĩ đang kiểm tra tuyến thể của Giang Úc. Phải chờ một lát nữa mới có kết quả kiểm tra.
Chú Lý ra sân bay đón Hứa Hoài Nhân. Dì Trần thì đứng đợi ở phòng bác sĩ.
Trong phòng bệnh rộng lớn, chỉ còn lại một mình Nam Phức bên mép giường của Giang Úc.
Giang Úc đã được tiêm thuốc an thần, tạm thời hôn mê. Nam Phức lúc này cũng thu hồi tin tức tố của mình.
Từ lâu cô đã biết Giang Úc rất đẹp. Nhưng khi đó, hắn quá thành công, khiến người khác khó có thể tùy tiện đánh giá hắn.
Ánh mắt Nam Phức lướt qua gương mặt hắn.
Mi mắt đỏ ửng, hàng lông mi dài cong vυ"t như cánh quạ. Sóng mũi cao thẳng, đôi môi nhợt nhạt vì mất máu. Tất cả đều tinh tế, đẹp đến nao lòng.
Ngoại trừ vóc dáng, hắn thực sự không giống một Alpha chút nào.
Cô vừa nghĩ thầm, vừa đưa tay khẽ vuốt lên mặt hắn.
Hình như nhiệt độ cơ thể đã giảm.
Nhưng ngay khi cô định rút tay về, đầu ngón tay liền bị bàn tay kia bất ngờ giữ chặt.
Nam Phức cúi mắt nhìn xuống.
Cậu nhóc ấy dường như vô thức níu lấy, không chịu buông tay, như thể đang tìm kiếm chút cảm giác an toàn mong manh cuối cùng.
Mày hắn nhíu chặt, toàn thân run rẩy. Bụng dưới đau như xé, cổ sau nóng rực, khắp cơ thể như đang bị tra tấn bởi băng và lửa cùng lúc.
Hắn nghĩ mình sắp chết mất rồi.
Giữa bóng tối mơ hồ, một làn ấm áp vươn đến gần.
Giang Úc liều mạng túm lấy, quả nhiên cơn đau được xoa dịu đôi chút. Nhưng chỉ sau đó một lúc, hắn bắt đầu không thể chỉ dừng lại ở mức ấy. Mùi hương ấy khiến hắn không khống chế được, bản năng cứ thế thúc đẩy hắn vươn tay đòi hỏi thêm nữa.
Ban đầu Nam Phức chỉ ngồi bên mép giường. Nhưng rồi bị hắn kéo đến mức chẳng còn cách nào, đành phải nhích lại gần hơn.
Hai tay cô chống xuống bên hông hắn, chỉ để người mình không ngã đè lên người hắn.
Ánh mắt cô nhìn xuống. Cúc áo bệnh nhân trên người Giang Úc bị hắn vô thức cởi bung, để lộ xương quai xanh tinh xảo phập phồng theo từng nhịp thở.
Hô hấp Nam Phức bắt đầu trở nên nặng nề.
Tư thế này thật sự quá khó.
Đặc biệt là dường như cô đã ngửi thấy một tia tin tức tố mỏng manh phát ra từ người hắn.
Dù còn quá yếu ớt để xác định mùi hương là loại gì, nhưng chính cái làn hương mơ hồ đó lại khiến cô bị quyến rũ.
Một nơi nào đó trong cơ thể đang ngo ngoe rục rịch.
Khoảng bốn giờ sáng, Hứa Hoài Nhân vội vã trở về từ nơi khác, lập tức đẩy cửa phòng bệnh.
Trong phòng chỉ có một mình Giang Úc.
Ông đứng bên giường bệnh, sắc mặt phức tạp im lặng nhìn con trai một lúc rồi mới quay lại đóng cửa, cẩn thận khóa trái, sau đó mới quay trở lại đánh thức Giang Úc.
Khi Giang Úc mở mắt, đầu óc vẫn còn lơ mơ. Theo bản năng, hắn định gọi tên Nam Phức, nhưng đảo mắt nhìn thấy Hứa Hoài Nhân thì giật mình:
“Ba? Không phải ba đang đi nghỉ với mẹ à? Sao lại xuất hiện ở đây…”
Ánh mắt hắn đảo quanh, nhìn khắp căn phòng rồi mới nhận ra nơi này là bệnh viện.
“Con bị gì vậy?”
“Con đang trong quá trình phân hoá.” Hứa Hoài Nhân điềm tĩnh trả lời.
“Ba nghe dì Trần nói là bạn học của con phát hiện ra tình trạng bất thường trước.”
Ý thức của Giang Úc dần trở nên rõ ràng. Hắn nhớ lại câu nói như dao găm vào tim của Nam Ức, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống:
“Vậy cô ấy đâu rồi?”
“Khi ba vào thì đã không thấy ai. Nhưng bây giờ không phải lúc bàn chuyện bạn học. Tiểu Úc…”
Ông nắm lấy tay Giang Úc, giọng đầy lo lắng.
“Con thử nhớ lại xem, có ai khác ngửi được mùi tin tức tố của con không?”
Giang Úc cau mày, đưa tay ngửi chính mình:
“Trên người con có mùi tin tức tố à?”
“Không ngửi thấy là tốt rồi.”
Hứa Hoài Nhân thở phào.
“Nếu bạn học của con phát hiện con là Omega, thì chuyện này sẽ càng rắc rối hơn nhiều.”
Giang Úc nghe đến đó, ngẩn người:
“Cái gì cơ? Omega?”
Sắc mặt Hứa Hoài Nhân lập tức cứng đờ. Ông nhắm mắt lại, khó khăn mới mở lời:
“Tiểu Úc, con bình tĩnh nghe ba nói… con đã phân hoá thành Omega.”