Chương 3

Trường trung học số Bảy là trường tư thục tốt nhất Dung Thành, sở hữu đội ngũ giáo viên vô cùng hùng hậu, mỗi năm tỷ lệ đậu đại học đều đứng đầu khu vực.

Chính vì vậy, không ít gia đình có điều kiện đều tìm cách đưa con vào đây, dù con không chăm học thì ở môi trường này cũng có thể cảm nhận được bầu không khí học tập sôi nổi.

Lý lịch của Nam Phức vì có không ít xử phạt nên cũng không đẹp lắm, vốn chẳng có giáo viên chủ nhiệm nào muốn nhận. Chỉ có La Thái sau khi xem thành tích của cô, động lòng trắc ẩn mà quyết định nhận cô về lớp mình.

Hiện giờ gặp người thật, ông cảm thấy cô cũng không tệ như lời đồn.

La Thái lập tức đầy tin tưởng, chỉ cần thời gian đủ dài, ông nhất định sẽ cảm hóa cô trở thành một học sinh thích học tập.

Nhưng khi nghe đến câu nền tảng cũng ổn, sắc mặt bình thản của Nam Phức như muốn nứt ra.

Cô lặng lẽ nhìn bóng lưng đang thao thao bất tuyệt của thầy La, do dự muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nuốt lời định nói vào lòng.

Nền tảng không tồi?

Sợ là thầy La phải thất vọng với một học sinh 24 tuổi quay về học lớp mười một như cô rồi.

Lớp 11 nằm ở tầng bốn, từ hành lang nhìn ra xa có thể thấy rõ trường trung học cơ sở trực thuộc trường trung học số Bảy nằm phía sau dãy tử kinh.

Bước chân của Nam Phức đột nhiên khựng lại.

La Thái quay đầu thấy cô đứng im, liền nhìn theo ánh mắt của cô, khó hiểu hỏi:

“Nhìn gì bên khu trung học cơ sở thế? Em có quen ai ở đó à?”

Nam Phức lắc đầu, nhanh chóng giấu đi cảm xúc, hiển nhiên không muốn nói thêm gì.

Hai người đi tới cửa lớp 11. Trong lớp trống không, không có học sinh nào.

La Thái giải thích: “Tiết này học thể dục, còn khoảng mười phút nữa mới tan học. Lớp có hai chỗ trống ở dãy cuối.”

Ông chỉ tay: “Em cứ chọn chỗ ngồi trước đi, lát nữa lớp phó đời sống quay lại, thầy sẽ bảo em ấy dẫn em đi nhận đồng phục.”

Nam Phức tiến về hàng ghế cuối.

Gần cửa sau có hai chỗ trống cạnh nhau. Cô nhìn qua thì bàn bên phải được người ngồi cùng dọn dẹp gọn gàng, sách giáo khoa xếp ngay ngắn, hộp bút hình thỏ trắng. Trong khi bàn bên trái chẳng có lấy một quyển sách, nhìn là biết bạn học ngồi chỗ đó chẳng mặn mà gì với chuyện học hành.

Nghĩ đến bảng điểm của mình chẳng có gì để tự hào, Nam Phức chọn ngồi bên trái.



Chuông tan học vang lên, học sinh lớp 11 lần lượt từ sân thể dục trở về lớp học.

Người đầu tiên bước vào là Chu Dạng.

Hắn vừa ăn kem vừa cảm thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái. Nhưng khi nhìn thấy cô bạn học xa lạ đang gục đầu ngủ mơ màng ở bàn cuối, nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng lại.

Cả người như bị điểm huyệt, đứng bất động tại chỗ.

Thẩm Gia đi phía sau phải đẩy hắn một cái: “Cậu đứng đực ra đó làm gì thế?”

“Chắc mình nhìn nhầm rồi, nhìn nhầm rồi mới đúng!” Chu Dạng gào lên, que kem rơi "cạch" xuống đất cũng không buồn nhặt, còn đưa tay dụi dụi mắt: “Con mẹ nó, đúng là dũng sĩ mà!”

Thẩm Gia còn đang chưa hiểu chuyện gì đá nhẹ một phát vào mông hắn, cuối cùng cũng lách qua cửa sau vào lớp.

Chỉ trong chớp mắt, những lời định nói của Thẩm Gia đều hóa thành một tiếng “Ồ” đầy kinh ngạc.

“Khoan khoan khoan, chẳng lẽ đây là học sinh mới chuyển đến lớp mình thật à?”

Thẩm Gia nhìn Nam Phức đang chậm rãi ngẩng đầu vì bị tiếng ồn ào đánh thức, nuốt khan một ngụm nước bọt.

Cả lớp đều mặc đồng phục học sinh, chỉ có cô là mặc áo đen đơn giản lại càng nổi bật. Tóc ngắn gọn gàng, vài lọn mái uốn nhẹ ôm lấy vành tai, vừa ngầu vừa phóng khoáng.

“Học sinh mới đẹp thì có đẹp, nhưng mà…”