Chương 29

Không thể không thừa nhận, tin tức tố của Nam Phức đối với hắn giống như một người sắp chết khát giữa sa mạc đột nhiên thấy được ốc đảo, không chỉ có thể giải khát, mà còn cứu mạng.

Nam Phức nhìn dáng vẻ này của hắn, bất giác bật cười:

“Tôi nhớ Alpha lúc phân hoá không khó chịu đến thế này. Không lẽ… cậu sắp phân hoá thành Omega thật à?”

“Cậu tưởng bở. Tôi không muốn bị cậu đè đầu cưỡi cổ cả ba năm cấp ba đâu.”

Vừa dứt lời, cảm giác như bị kim châm lại ập đến, đau đến mức Giang Úc gần như ngất đi.

Hô hấp của thiếu niên rối loạn, mặt đỏ ửng như bị đốt cháy, ngay cả phần xương quai xanh trắng nõn cũng nhuốm một tầng hồng nhạt mê người.

Ánh mắt Nam Phức tối lại.

“Đừng bỏ tay ra… được không…” Giang Úc lặp lại, lần này trong giọng mang theo sự cầu xin yếu ớt.

Nam Phức trước giờ không có khả năng từ chối bạn nhỏ yếu thế cầu xin.

Cô thở dài khẽ, rồi nằm xuống bên cạnh hắn, không tiếp tục kiềm chế tin tức tố nữa:

“Xem như là trả ơn vì cho tôi trú tạm. Tôi không rút tay về đâu.”

Giang Úc không đáp nổi nữa, hắn đang cố kiềm chế bản thân không nhào qua ôm chặt lấy người con gái kia.

Hắn đau quá.

Mà tin tức tố của Nam Phức lại hấp dẫn đến mức kinh hoàng, gần như nuốt trọn lý trí.

Giang Úc xoay người, quay lưng về phía cô.

Nam Phức bị hắn nắm chặt, đành phải xoay người theo, thành ra như đang ôm hắn từ phía sau.

Chiếc cổ trắng nõn của hắn lộ ra trong không khí, vùng tuyến thể non nớt hiện rõ trong tầm mắt cô.

Nó như một lời nhắc nhở người này sắp phân hoá hoàn toàn rồi.

“Hay là tôi đưa cậu đến bệnh viện.” Nam Phức dời mắt đi, giọng khàn khàn.

“Đợi tôi ổn một chút…” Giang Úc nói, giọng run nhẹ mang theo cả giọng mũi: “Bây giờ động một chút cũng thấy đau.”

Giống như đang làm nũng vậy.

Nam Phức nhẹ “ừ” một tiếng.

Cô không biết rõ tình trạng của hắn, chỉ có thể cố gắng dùng tin tức tố giúp xoa dịu bớt cơn đau.

Không biết đã qua bao lâu, Giang Úc có vẻ đã khá hơn.

Không còn những cơn đau nhức dày vò, đầu óc hắn cũng dần tỉnh táo lại. Hai người cứ thế lặng lẽ nằm cạnh nhau trên một chiếc giường, làm hắn đột nhiên thấy trong lòng xao động.

Giang Úc nắm tay cô đặt lên eo mình, ngón tay dài miết nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại kia.

“Nam Phức.”

“Hửm?” Cô khẽ rút tay ra, nhưng không rút hẳn.

“Tôi nghe tên họ Chu kia nói, cậu ngồi ngay bên cạnh mà hắn chưa từng ngửi thấy mùi tin tức tố của cậu.”

Nam Phức khẽ gật đầu:

“Tôi luôn thu lại. Thường thì không dễ để người khác ngửi được, đặc biệt là Omega.”

Trong lòng Giang Úc bỗng trào lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Hắn quay đầu, khẽ cong môi:

“Vậy tại sao tôi lại dễ ngửi thấy vậy?”

Nam Phức thấy câu hỏi này có chút kỳ lạ: “Cậu cũng đang phân hoá thành Alpha mà. Alpha với nhau thì không cần quá kiêng kỵ.”

Nói xong, cô cũng quay đầu lại nhìn hắn:

“Nếu cậu là Omega, tôi mới cần cẩn thận hơn.”

“Tại sao?” Giang Úc hỏi.

“Bởi vì…” Nam Phức dừng lại, trong giọng nói như mang theo nụ cười đầy ẩn ý.

“Có khi… cậu chịu không nổi đâu.”

Ước chừng là cố tình tạo áp lực, giọng cô dường như khàn đi một chút vì thanh tuyến bị kí©h thí©ɧ, từng câu từng chữ thốt ra lại như mang theo ma lực, âm thầm mê hoặc lòng người.

Nam Phức cảm nhận rõ ràng cơ bắp hai bên thắt lưng Giang Úc khẽ căng lên sau câu nói ấy. Cô liền nổi hứng trêu chọc, giọng điệu có vẻ hờ hững, nhưng ý tứ lại sắc bén:

“Mọi phương diện đều không chịu nổi.”

Bốn mắt giao nhau. Cánh tay kề cánh tay, chẳng biết từ lúc nào khoảng cách giữa hai người đã bị kéo gần đến mức không còn khe hở.

Khoang mũi Giang Úc tràn ngập mùi tin tức tố đặc trưng của Nam Phức. Hô hấp hắn bất giác trở nên dồn dập hơn.

Hắn phát hiện Nam Phức không hề nói quá chút nào. Bởi vì bản thân đã không kiểm soát được nhịp tim đang đập mạnh mẽ. Ngay cả làn da cũng nóng bừng lên.

Nếu hắn là một Omega, e rằng lúc này đã…

Ý nghĩ ấy vừa nảy sinh, liền bị Giang Úc lập tức xua đi bằng một cái lắc đầu mạnh.