Chương 27

Bên trong biệt thự nhà họ Giang mang phong cách tương đồng với vẻ ngoài: cổ kính mà trang nhã, từng ngóc ngách đều toát lên vẻ tinh tế không phô trương. Qua cánh cổng lớn là một hành lang uốn lượn dẫn vào sảnh chính. Cảnh sắc dọc đường đều mang vẻ đẹp riêng, mỗi một nơi bài trí đều hàm chứa dụng ý sâu xa, vừa cổ xưa vừa tinh tế, không đi theo lối mòn thường thấy.

Trong nhà có sẵn tủ thuốc, mà dì Trần kia quả thực cũng giống như lời Giang Úc nói, là người hiền hậu, dễ gần và thân thiện.

Giang Úc đưa Nam Phức lên lầu.

Hắn mở tủ thuốc, lấy ra povidone và tăm bông, nhìn như chuẩn bị xử lý vết thương cho cô.

Nam Phức khẽ chau mày: “Không phải cậu bảo dì Trần tới sao?”

Động tác của Giang Úc khựng lại, có chút lúng túng: “Dì Trần còn nhiều việc phải làm. Để tôi giúp cậu cũng thế thôi.”

Nam Phức nhìn dáng vẻ không hề thuần thục của hắn, có chút do dự, rồi nghiêng mặt đi.

“Cậu có ý gì đây? Không vui khi tôi bôi thuốc hộ cậu à?”

Giang Úc nhíu mày, không kiên nhẫn giải thích thêm, đưa tay giữ lấy mặt cô: “Cậu mà cứ động đậy nữa, lát đau đừng trách tôi.”

Nam Phức bị hắn giữ chặt nên không thể cử động, bóng hắn đổ xuống khiến gương mặt cô hoàn toàn lọt vào lòng bàn tay hắn.

Từ góc độ này nhìn lên, đôi mắt Giang Úc đen trắng rõ ràng, hàng mi dài nhẹ nhàng buông xuống, đôi môi đầy đặn mang sắc hồng tự nhiên. Lúc hắn nghiêm túc như vậy, lại giống hệt một con búp bê xinh đẹp.

Nhưng hắn lại chẳng hề có tính cách của một búp bê Tây Dương.

Rất táo bạo, rất cuồng dã, rất khó nắm bắt.

Trước ánh mắt chăm chú của cô, tim Giang Úc không khỏi lỡ một nhịp.

Hắn có cảm giác người này chẳng hề ý thức được ánh mắt cô dành cho mình ẩn chứa bao nhiêu lưu luyến, đôi mắt trời sinh đã sâu lắng thâm tình, chỉ cần hơi lơ là một chút là có thể khiến người khác sa vào.

Đầu ngón tay hắn bắt đầu nóng lên, bàn tay cầm tăm bông cũng khẽ run.

Hắn mím môi, cố ép mình tập trung xử lý vết thương cho cô thật cẩn thận.

Khi dán xong băng gạc, Giang Úc nói: “Vậy chắc cũng ổn rồi, cậu không đến bệnh viện thật à?”

Nam Phức đáp: “Không cần đâu, tôi hồi phục rất nhanh.”

Giang Úc cất lại tủ thuốc, bỗng thấy không còn việc gì làm. Trong căn phòng rộng rãi, hai người mặt đối mặt, chẳng ai lên tiếng, không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

“Tiểu Úc, cơm làm xong rồi, mau mời bạn học con xuống ăn cơm nào.”

Là giọng của dì Trần.

“Vâng, tụi con xuống ngay.” Giang Úc đáp lời rồi quay sang nhìn Nam Phức: “Cậu vẫn chưa ăn tối đúng không?”

Nam Phức gật đầu.

“Vậy thì vừa hay, cùng ăn luôn nhé. Tôi nói thật, tay nghề nấu nướng của dì Trần không phải dạng vừa đâu.”

“Tiểu Ngư?” Nam Phức bỗng nhiên hỏi: “Tên cúm cơm của cậu à?”

“Không phải.” Giang Úc bật cười.

“Tên tôi là Tiểu Úc, nhưng dì Trần phát âm hơi lệch, nghe giống như Tiểu Ngư. Cậu nhìn xem, với dáng vẻ cao lớn, khí chất oai phong như tôi đây, chỗ nào giống con cá nào?”

“Không giống cá thật…”

Nam Phức không biết vừa nghĩ tới điều gì, khóe miệng khẽ cong, thì thầm: “Giống mèo hơn. Gọi là Tiểu Miêu mới đúng…”

“Hả?” Giang Úc vừa đứng dậy định ra mở cửa. “Cậu vừa nói gì cơ?”

“Không có gì.” Nam Phức lặng lẽ bước theo hắn xuống lầu.

Đến khi bữa tối sắp kết thúc, dì Trần đi tới dặn dò Giang Úc: “Tiểu Úc, phòng khách cho bạn con dì đã chuẩn bị xong rồi, ngay bên cạnh phòng con đấy, ăn xong thì dẫn cô ấy qua luôn nhé.”

“Phiền dì quá ạ.” Giang Úc nói.

“Không phiền đâu.” Dì Trần cười tít mắt, quay sang nhìn Nam Phức đầy thiện cảm.

“Lần đầu tiên con chủ động đưa bạn về nhà đấy, dì còn mừng muốn chết.”

Nam Phức buông đũa, đưa tay che miệng.

Giang Úc không ngờ dì Trần lại nói vậy, mặt lập tức đỏ ửng: “Sao mà nói nghiêm trọng vậy được ạ, Thẩm Gia với Chu Dạng cũng đến rồi mà?”

Dì Trần lắc đầu, sửa lại: “Dì nói là ở lại ngủ quan đêm mà.”

Người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Chỉ là hai từ rất bình thường, nhưng qua lời nhấn mạnh của dì Trần, đột nhiên trở nên có chút ám muội kỳ lạ.

Giang Úc xấu hổ đến mức không chịu nổi, vội vàng đẩy dì Trần vào bếp.

Nam Phức nhìn bóng lưng hắn luống cuống rối rít, khóe môi không kìm được cong lên.