Đi từng bước một xuống lầu, Nam Phức ngồi xuống chiếc ghế dài trong khu chung cư, cởϊ áσ khoác đồng phục, lấy khăn tay ấn lên vết thương để cầm máu.
Gió đêm nhè nhẹ thổi qua.
Sau lưng cô là âm thanh cười nói vui vẻ, pháo hoa nhân gian.
Nam Phức bất chợt thấy hoảng hốt, trong một thoáng không hiểu sao lại cảm thấy cái thế giới dịu dàng kia tàn nhẫn không thể nói thành lời.
Chỉ một lát sau, cô đã không ngồi yên được nữa.
Hai chân cứ thế vô thức bước về phía con đường ven sông, dừng lại ở bên ngoài khu biệt thự phong cách châu Âu đối diện, ngước nhìn những ô cửa sổ sáng đèn bên trong.
Chỉ có đứng ở đây… trái tim cô mới có thể hoàn toàn bình yên.
“Nam Phức?”
Phía sau bỗng truyền đến một giọng nói pha chút ý cười:
“Lại đến nữa à?”
Nam Phức quay đầu, ánh mắt vô tình đυ.ng phải đôi mắt sâu thẳm của Giang Úc.
Hôm nay hắn mặc áo sơ mi trắng, bên dưới là chiếc quần tông nhạt đơn giản, vóc dáng cao gầy, thiếu niên nhẹ nhàng.
Chỉ một bộ đồ đơn giản, vậy mà trên người hắn lại tôn lên khí chất quý phái.
“Vừa thấy bóng lưng là biết ngay là cậu rồi…”
Đang nói, ánh mắt Giang Úc bỗng dừng lại ở vết máu khô nơi thái dương cô.
Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm:
“Sao ra nông nỗi này?”
Nam Phức khẽ cụp mi mắt, không trả lời. Vẻ khó chịu hiện rõ trên gương mặt.
Dù biết tính cách cô là thế, Giang Úc vẫn không khỏi bực mình:
“Không muốn nói thì thôi, ai cần? Cũng đừng mong tôi viết bản kiểm điểm 3000 chữ cho cậu nữa.”
Nam Phức: “…”
Nghĩ đến chuyện bản thân đã hứa với hắn, cô im lặng một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng:
“Tôi định xin ở ký túc xá. Nhưng đơn yêu cầu cần chữ ký phụ huynh… người giám hộ của tôi không đồng ý.”
Giang Úc ban nãy chỉ là giận dỗi nói bừa.
Nhưng thấy Nam Phức lần này không còn qua loa với mình, lòng hắn bỗng dưng dâng lên một cảm giác khó tả, giống như là vui mừng.
Giang Úc không hỏi thêm, chỉ tiến lại gần, lo lắng nhìn vết thương trên trán cô:
“Không đồng ý thì thôi, sao lại đánh cậu thành ra thế này? Nếu để lại sẹo thì làm sao?”
“Không được.” Cậu càng nhìn càng bực, liền kéo tay cô:
“Đi, về nhà tôi. Để dì Trần băng bó giúp cậu.”
Nam Phức không nhúc nhích: “Tôi không đi.”
Giang Úc tưởng cô ngại gặp người nhà mình, bèn giải thích:
“Yên tâm, hôm nay mẹ tôi được nghỉ, nên ba mẹ tôi đi chơi rồi. Bà nội tôi thì bình thường không ở đây, trong nhà hiện giờ chỉ có dì Trần là người chăm sóc tôi thôi. Dì ấy thương tôi lắm, đảm bảo không làm khó cậu đâu.”
Nam Phức vẫn đứng yên bất động: “Không phải vì lý do đó.”
“Vậy là gì?”
Giang Úc nhìn thẳng vào mắt cô.
“Rõ ràng bị người ta đuổi ra khỏi nhà, không về nhà tôi thì cậu định đi đâu? Chẳng lẽ thuê khách sạn rồi cà thẻ cơm học sinh để trả tiền?”
Nam Phức nhìn cậu, vẻ mặt rối rắm: “…”
Tuy rất không muốn thừa nhận mình đang thê thảm, nhưng lời Giang Úc nói lại hoàn toàn đúng.
Hiện tại, cô đúng là chó nhà có tang, chẳng có nơi nào để về cả.
“Đi đi mà.” Giang Úc bật cười.
“Nhà tôi đâu phải đầm rồng hang hổ gì, không ăn thịt cậu đâu.”
Ánh mắt hắn đầy chân thành, không chút che giấu, như ánh nắng dịu dàng có thể sưởi ấm lòng người.
Nam Phức khẽ mím môi, cuối cùng cũng gật đầu.