Phần lớn học sinh đều học ngoại trú, nhưng trường vẫn có ký túc xá cho học sinh ở lại.
Nam Phức gom chút tiền cuối cùng trên người để đóng phí ở trọ, La Thái lại nói vẫn chưa đủ còn cần có chữ ký đồng ý của phụ huynh.
Thứ Sáu vừa tan học, Nam Phức trở về nhà.
Khi mở cửa, cô cố ý tạo ra chút tiếng động. Quả nhiên, bên trong lập tức vang lên tiếng gắt gỏng chói tai của một người đàn ông.
Lần này không có Omega nào kỳ lạ trong phòng khách, chỉ có mỗi Nam Chính Thành.
Nam Phức đứng chần chừ một chút rồi mới lê dép vào nhà.
Nam Chính Thành ngồi vắt chân xem TV, ngũ quan có vài phần giống Nam Phức, nhưng qua năm tháng đã bị vặn vẹo đến chỉ còn lại sự lạnh lùng cay nghiệt.
Nam Phức lấy tờ đơn xin ở nội trú trong cặp ra, đặt lên bàn trà trước mặt hắn:
“Tuần sau tôi bắt đầu ở lại trường. Cần người giám hộ ký tên.”
Cô không dùng từ phụ huynh, giọng cũng lạnh nhạt khách sáo.
Nam Chính Thành liếc qua tờ đơn, gác chân: “Được thôi.”
Nhưng tay lại đưa ra: “Đưa tiền đây đã.”
Nam Phức đứng yên nhìn hắn: “Không có.”
Ánh mắt cô sâu như đáy hồ, khi cụp xuống lại mang theo một cảm giác sắc bén trời sinh.
Nam Chính Thành bị ánh mắt ấy nhìn thẳng, trong lòng như có cái gì đó nhói lên.
Để che giấu sự bối rối, hắn hừ lạnh, vươn tay xé nát tờ đơn, sau đó như tung hoa ném thẳng vào mặt Nam Phức:
“Không đưa tiền mà còn đòi thoát khỏi tao? Tao nói cho mày biết, không có cửa đâu!”
Nam Phức vốn cũng chẳng mong gì hắn ký, nên chỉ lặng lẽ thu hồi ánh nhìn, đeo lại balo, tính đi thẳng qua.
Nam Chính Thành tức điên, hung hăng túm lấy cô:
“Con khốn! Tối qua không về nhà, lại đi tìm con đ* mẹ của mày đúng không?”
Không khí lập tức đông cứng.
Thái dương Nam Phức giật lên hai cái, cô chậm rãi nghiến răng:
“Ông mắng bà ấy thêm một câu thử xem.”
“Hả? Tao mắng sai chắc? Mày tưởng mấy người đó còn nhớ đến mày?”
Nam Chính Thành cười nhạo: “Thấy người ta ở biệt thự là mày bu theo hở? Với cái bộ dạng nghèo kiết xác của mày, chó hoang còn chẳng buồn ngó!”
“À mà đúng rồi, suýt quên. Mày có năng lực kiếm học phí học trường số Bảy, vậy cũng không tính là nghèo nữa nhỉ?”
Nói rồi, hắn giật phăng balo từ vai Nam Phức, đổ hết đồ ra lục soát.
Trong cặp chẳng có gì đáng giá, chỉ có một ví tiền nhỏ có trọng lượng là lăn xuống sàn.
Nam Chính Thành mở ví ra, mặt biến sắc khi thấy bên trong trống trơn.
“Mày giỏi kiếm tiền lắm mà?”
Hắn túm cổ áo Nam Phức, gầm lên: “Vậy tiền đâu hết rồi?”
Nam Phức năm chặt bàn tay thành nắm đấm.
Cô từng thử gửi tiền vào tài khoản ngân hàng, nhưng sáng hôm sau, tiền cứ thế biến mất. Sau khi tra ra lịch sử chuyển khoản, mới biết Nam Chính Thành đã lấy danh nghĩa người giám hộ rút sạch.
“Muốn tiền?”
Nam Phức gỡ từng ngón tay hắn ra, ánh mắt sắc lạnh.
“Ông cần tiền gấp để mua quan tài à?”
Nam Chính Thành như bị chọc trúng điểm chết, mặt lập tức đỏ bừng vì giận, túm lấy chai bia trên bàn đập thẳng vào trán Nam Phức:
“Tao đập chết mày! Đồ chó đẻ, dám ăn nói như vậy với tao!”